Mùa hè năm nay oi ả, ngói trên mái nhà bị nắng gắt nung cả ngày, chỉ ngồi xuống thôi mà bỏng cả da thịt.
Thịt Kho buồn ngủ đến mức đồ ăn khô cứng mà cũng chẳng thèm ngó ngàng gì tới, chỉ rúc vào lòng Chương Tự ngủ. Chương Tự v**t v* bộ lông nó, ánh mắt lại dõi về phía Thịnh Tiểu Dương.
Thịnh Tiểu Dương lảng tránh ánh mắt của anh.
"Lúc nói chuyện phải nhìn tôi, đừng để mắt chạy lung tung." Anh nghiêm nghị nhắc nhở: "Trước đây đã nói rồi, em quên rồi sao?"
Thịnh Tiểu Dương lắc đầu, cậu chưa quên.
Cậu vẫn lắc đầu, cậu làm ngôn ngữ ký hiệu:
- Không đói, chỉ khát nước.
Không biết Chương Tự lấy một quả táo từ đâu ra, giọng nửa trách nửa giận: "Ăn đi, chính tay em mua đấy. Hôm đó đặt xuống rồi bỏ chạy, còn không thèm nhìn tôi lấy một cái, như vậy là có ý gì hả?"
Má Thịnh Tiểu Dương bỗng ửng đỏ, may mà trời tối nên chẳng ai thấy. Cậu nghĩ ngợi rồi nói:
- Anh đang hẹn hò, em sợ mình làm phiền anh.
Thịnh Tiểu Dương chăm chú "gặm gặm" quả táo, cậu cắn quả táo kêu cái rộp.
Thịt Kho vểnh tai lên, nó trở mình một cái rồi lại chìm vào giấc ngủ. Vòng tay dài rộng, rắn rỏi mà ấm áp của Chương Tự hẳn là chỗ dựa dễ chịu nhất. Thịnh Tiểu Dương nhìn chú chó, lòng chợt miên man.
Màu đỏ hây hây lan từ gò má Thịnh Tiểu Dương đến tận vành tai. Cậu vội lảng sang chuyện khác:
- Anh uống rượu ạ?
Lông mày Thịnh Tiểu Dương chau nhẹ.
Anh thuận miệng chiều theo: "Sau này không uống nữa."
Đôi mắt to tròn của Thịnh Tiểu Dương chớp chớp, cậu khó hiểu hỏi:
- Sao lại không uống nữa?
Thịnh Tiểu Dương khựng lại.
"Không phải hẹn hò." Chương Tự nói thêm.
Vị mặn nghèn nghẹn mà cậu đã cố dằn xuống giờ lại trào dâng. Cậu đờ ra, không biết phản ứng thế nào.
Ăn xong quả táo, Chương Tự đưa khăn giấy sang. Cậu đón lấy, gói gọn lõi táo trong khăn giấy rồi đặt sang một bên, trong lòng thấp thỏm đợi anh hỏi mấy câu đại loại như: 'Em sao thế?' Hay 'Sao lại lên mái nhà?'
Nhưng Chương Tự không hỏi. Cậu đợi rất lâu mà vẫn chẳng có câu hỏi nào.
Giữa đêm dài, tiếng chim hót đầu tiên vang lên, báo hiệu trời sắp sáng. Chương Tự viết một dòng chữ đưa cho cậu xem: [Ngày mai đừng đi làm, ngủ bù đi, tôi sẽ xin phép đầu bếp Tống cho em nghỉ một hôm.]
Thịnh Tiểu Dương cầm tờ giấy, vô thức gấp gấp mép giấy, tay cứ bận rộn, rồi viết: [Em không buồn ngủ.]
Đúng là bướng bỉnh.
Tờ giấy quay lại trong tay Chương Tự, anh gấp gọn lại, coi như chưa thấy, lặp lại: "Ngủ đi."
Thịnh Tiểu Dương: "..."
- Còn anh? Anh có ngủ không?
Mắt Chương Tự lim dim, trông rất mệt mỏi, râu ria lún phún, anh ngắn gọn đáp: "Không ngủ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!