Nhưng nhìn những quả táo Thịnh Tiểu Dương mang về, quả nào quả nấy tròn trịa, căng mọng, đỏ hồng xen trắng, trông thôi cũng đã thấy ngọt, đúng hợp với sở thích của Chương Tự.
Anh nhìn rất lâu, như có suy nghĩ gì, rồi cầm một quả lên cắn thử. Cảm giác trong miệng khiến anh rất ưng.
"......"
Thật sự là không quan tâm sao? Còn bông hoa đã héo trong hộp gỗ, nó có ý nghĩa gì?
Giữa trưa hè oi ả, khách du lịch trên đường Giang Bình vẫn đông. Trước cửa tiệm treo tấm bảng "Tạm ngừng kinh doanh", chẳng ai thò đầu ngó vào.
Bên trong, chiếc quạt trần cũ kỹ kẽo kẹt quay, gió thổi yếu ớt, nóng hầm hập. Thịnh Tiểu Dương quét dọn sạch sẽ cả trong lẫn ngoài, cậu không dám nghỉ tay. Vì hễ ngừng lại là cậu lại nghĩ tới Chương Tự, khiến trong lòng rối bời.
Trên kênh thiếu nhi, con chuột vừa vung gậy quất mèo ngốc một cú đau điếng, hiệu ứng gây cười lố lăng mà chẳng gợi được nụ cười của Thịnh Tiểu Dương. Khuôn mặt cậu nghiêm túc, chẳng dễ dàng bật cười.
Đúng lúc ấy, có người bước vào. Nó khom lưng, nhón chân, làm mấy động tác thừa thãi. Nó lặng lẽ đến sát sau lưng Thịnh Tiểu Dương, rồi bất ngờ "bốp" một cái, vỗ mạnh lên lưng cậu.
Lông gáy sau cổ Thịnh Tiểu Dương dựng đứng như kim thép, bả vai chấn động. Cậu xoay phắt đầu lại, nắm đấm vung ra.
Đôi mắt cậu nheo lại, như con mèo sắp cắn người, dữ dằn nhìn đối phương.
Lý Đại Quang sợ bị đánh nhầm, hoảng hồn la lớn: "Là em! Là em! Anh ơi đừng đánh em!"
Thịnh Tiểu Dương không nghe thấy, nắm đấm lướt sát qua má Lý Đại Quang, để lại vệt đỏ rát........
Thịnh Tiểu Dương cau mày, ánh mắt như muốn hỏi, cậu đến đây làm gì?
Lý Đại Quang tất nhiên không hiểu ánh mắt của cậu, thấy giao tiếp thất bại, nó bèn ngả người xuống bàn, la lối: "Có gì ăn không? Em đói chết mất!"
Trông chẳng khách sáo chút nào.
Thịnh Tiểu Dương đứng yên một lúc, viết vào giấy: [Cậu trốn ra đây à?]
"Trốn gì mà trốn?!" Lý Đại Quang giờ đã mọc tóc, mặt ngờ nghệch ngốc nghếch, bĩu môi cãi: "Hôm nay thứ bảy, em được nghỉ mà!"
Thịnh Tiểu Dương chỉ tấm bảng ngoài cửa: [Tạm ngừng kinh doanh, qua chỗ khác mà ăn.]
Lý Đại Quang chống cằm xuống bàn, gõ cộc cộc hai cái, bắt đầu than thở: "Thầy không cho em chơi với bạn cũ, bọn họ nhìn em bằng ánh mắt kỳ cục, nói em giờ ở 'tầng lớp trên', không cùng đường nữa. Họ khinh thường em!"
Thịnh Tiểu Dương: ......
[Lý luận gì kỳ vậy?]
"Bây giờ chỉ còn anh chịu để ý đến em thôi."
Thịnh Tiểu Dương viết: [Cậu thấy như vậy là không tốt à?]
"Nói sao nhỉ..." Lý Đại Quang hít mũi, rồi sộc sệch quệt tay: "Có giường nằm, có cơm ăn, không phải vì mấy cái chai vỡ mà đánh nhau tóe máu thì cũng ổn. Chỉ là luật lệ nghiêm quá. Em mới lôi thuốc ra hút một điếu là họ bắt em quét nhà vệ sinh ba ngày liền!"
Thịnh Tiểu Dương không qua loa, nghiêm túc viết: [Đời không phải lúc nào cũng có chuyện tốt cho cậu hưởng. Hút thuốc có hại cho sức khỏe.]
"Anh nói đúng. Thế nên em nghĩ thông rồi. Nhưng thuốc thì em vẫn hút, em hút ở ngay chỗ anh đây."
Nói xong, Lý Đại Quang lục lọi hết túi áo đến túi quần, cuối cùng móc ra hai cục tiền lẻ đặt lên bàn, đẩy về phía Thịnh Tiểu Dương: "Anh nấu cho em một bát mì đi. Thêm nhiều thịt hầm, hai quả trứng, gấp đôi mì nhé!"
Thịnh Tiểu Dương đếm kỹ tiền, rồi ngẩng đầu nhìn nó, cậu cầm bút viết: [Không đủ.]
"Em chỉ có từng này thôi, mỗi tuần chỉ được có hai mươi tệ tiền tiêu vặt mà!"
Thịnh Tiểu Dương vẫn nhìn nó, không một chút lay chuyển.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!