Chương 32: "Anh có người mình thích rồi đúng không?"

Công việc ở tiệm mì tiến triển khá thuận lợi. Nhìn bề ngoài, việc bưng bát bưng đĩa tưởng chẳng có gì khó, nhưng thật ra lại cần lòng gan dạ và cẩn thận. Thế mà Thịnh Tiểu Dương vừa lo trong quán vừa lo ngoài cửa, cậu bắt nhịp rất nhanh, hơn nữa gương mặt lại sáng sủa dễ nhìn, nên rất được lòng khách. Khách du lịch truyền tai nhau——

"Tiệm mì kia ngon lắm."

"Mì ngon à?"

"Ừm... cũng chẳng rõ nữa, chỉ mải ngắm mặt phục vụ thôi. Đi, quay lại ăn lần nữa nào!"

Thế là tiệm có thêm vô số khách quen.

Đầu bếp Tống bận đến xoay không kịp, thế là lập tức gọi Thịnh Tiểu Dương vào bếp. Bảo là để phụ giúp, nhưng thực chất là tranh thủ chỉ dạy riêng, truyền cho cậu ít tay nghề.

Mà xem ra, Thịnh Tiểu Dương thật sự có khiếu trong việc nấu nướng.

Có lần nghỉ trưa, đầu bếp Tống làm món trứng ốp lết thịt bằm. Thịnh Tiểu Dương vì món gia đình giản dị ấy mà chén liền ba bát cơm. Đầu bếp Tống trố mắt nhìn, không nhịn được mà cảm thán: "Nhóc con, cháu ăn thế này thì chú cũng sạt nghiệp mất!"

Thịnh Tiểu Dương lau miệng, cậu ngượng ngùng cười.

Đầu bếp Tống bèn hỏi: "Muốn học không? Sau này nếu chú không có ở đây, cháu đói thì tự nấu, ăn no mặc ấm mới tốt."

Cậu chẳng do dự lấy một giây, hai mắt sáng rực, nhiệt huyết tràn trề, ham học đến đáng khen.

Cậu bị viễn cảnh cơm no áo ấm trong tương lai hấp dẫn.

Cách dạy của đầu bếp Tống rất tùy hứng, đầu tiên là rán trứng bằng lửa nhỏ, rán cỡ hai ba quả. Sau đó chọn hai con dao, hai tay thay nhau vung, băm nhuyễn thịt ba chỉ. Đến đoạn này chẳng có kỹ xảo gì, toàn dựa vào cảm giác. Tiếp đó là phi thơm thịt bằm, cho gia vị, đảo đều, thêm ớt xanh, cuối cùng dọn ra đĩa.

Tỏi, ớt chỉ thiên, rượu gia vị, muối, tiêu, xì dầu nhạt, xì dầu đặc.

Mồ hôi túa đầy trán, đầu bếp Tống cười sảng khoái: "Cái nước sốt này có chấm đế giày cũng thấy ngon!"

Thịnh Tiểu Dương thì nghiêm túc học, cậu hỏi:

[Xì dầu nhạt, xì dầu đặc mỗi thứ cho bao nhiêu? Ớt thì cho mấy quả?]

Thầy Tống nghẹn lại, ông đảo mắt: "Ờ... tùy duyên!"

Thịnh Tiểu Dương: ......

"Bọn chú toàn dân học lỏm, ai rảnh đo đếm mấy thứ đó." Đầu bếp Tống nói đầy lý lẽ: "Hơn nữa, cháu cứ xem đi, ai mà nấu ăn còn phải đem cân đo đong đếm từng chút một thì một là mới học cách bật bếp ga, hai là món làm ra đến chó cũng chẳng thèm ăn!"

Thịnh Tiểu Dương nghe cũng xuôi tai, thôi thì tùy duyên vậy.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Món ăn này cậu học mất hai ngày, chủ yếu là băm thịt mỏi tay, cầm dao lâu tay cậu sẽ tê rần. Đến đoạn ấy, cậu lại nhớ đến Chương Tự. Anh cũng hay cầm dao, nhưng tay lúc nào cũng vững vàng, lại còn đẹp mắt.

Tưởng Gia Tuệ tranh thủ giờ nghỉ chiều mà ghé qua, mái tóc đã đổi sang màu nâu sương mù, phảng phất nét u buồn như mùa xuân miền Giang Nam. Anh ta và Thịnh Tiểu Dương bốn mắt chạm nhau.

Hai người chưa thân, Thịnh Tiểu Dương chỉ gật đầu nhẹ. Thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên nhìn, tò mò với màu tóc kia.

Tưởng Gia Tuệ vốn không phải người gò bó, anh ta nở nụ cười rạng rỡ, thản nhiên ngồi xuống, đưa tay vuốt mấy sợi tóc mai, dùng ngôn ngữ ký hiệu hỏi:

- Đầu bếp Tống đâu?

Thịnh Tiểu Dương đáp:

- Ra ngoài rồi.

"Ồ." Tưởng Gia Tuệ bụng đói meo, vốn định tới đây ăn, nghe đầu bếp chính không có ở đây thì hơi thất vọng, bèn lôi điện thoại ra, nói: "Vậy tôi gọi đồ ngoài vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!