Chương 31: "Dưa mà bị ép chín thì chẳng bao giờ ngọt."

Anh không thể dẫn Thịnh Tiểu Dương đi ăn cùng, mà cậu cũng bận tối mặt tối mũi. Vào giờ cao điểm, tiệm mì không thể thiếu cậu, mà đầu bếp Tống thì lại càng không, ông hận không thể lấy dây buộc cậu vào thắt lưng trong lúc làm việc, chỉ sợ bị Chương Tự lừa dắt đi mất.

Thịnh Tiểu Dương lén trốn ra được năm phút.

Đúng sáu giờ, cậu nép mình vào khe hẹp giữa tiệm mì và căn nhà sát vách, cậu gầy đến nỗi trông chẳng khác gì tờ giấy, như thật sự có thể chui tọt vào đó vậy.

Lâu lắm rồi Thịnh Tiểu Dương mới lén nhìn Chương Tự như thế này, cảm thấy có chút lạ lẫm.

Bên kia, Chương Tự đang chuẩn bị khóa cửa "Nhất Gian Lưu Thuỷ". Thịt Kho vẫn muốn lon ton đi ra theo, nhưng bị Chương Tự dỗ mãi, nào là xoa đầu, bế lên, rồi dụi nhẹ an ủi.

Thịnh Tiểu Dương nhìn thấy cảnh ấy, chẳng hiểu sao mặt cậu lại nóng bừng, vừa thẹn vừa ngượng, cậu cúi gằm đầu xuống gãi gãi mũi.

Trong mắt Thịnh Tiểu Dương, Chương Tự lúc nào cũng đẹp.

Chỉ là một bữa cơm thôi mà, ăn mặc hay tâm trạng đâu cần trang trọng. Thế nhưng, Thịnh Tiểu Dương vẫn nhận ra giữa hàng mày của anh hiện rõ sự u sầu chồng chất, khó mà tan đi.

Cửa "Nhất Gian Lưu Thuỷ" đã được khóa lại cẩn thận. Thịnh Tiểu Dương ngẩn ngơ thò tay vào túi, các rãnh của chìa khoá cọ vào lòng bàn tay cậu.

Cùng lúc đó, trong túi còn có một mẩu giấy Chương Tự để lại: [Tôi sẽ không về muộn quá đâu, em tan ca thì cứ về nhà trước.]

Mồ hôi thấm ướt lòng bàn tay Thịnh Tiểu Dương. Sợ mồ hôi sẽ làm nhòe đi tờ giấy nên cậu không dám chạm vào lâu, cũng chẳng dám nhìn kỹ.

Chương Tự chưa đi được bao xa thì bỗng dừng bước, rồi bất chợt ngoái đầu lại. Thứ ánh nhìn nóng rực như từ chân trời quét đến ấy đã lâu không xuất hiện, nhưng lần nào cũng vậy, anh chưa từng tìm ra được nơi phát ra nó.

Thịnh Tiểu Dương co ro nép sau bức tường đá, cảm giác có lỗi khiến gương mặt cậu tái nhợt. Cậu cố gắng áp chế nỗi hoang mang mà cắn chặt môi, tự nhủ rằng may mà anh chưa phát hiện.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Nơi dùng bữa là một nhà hàng tư gia nổi tiếng trong thành phố, tên "Tiểu Quán Hương Tạ". Chương Tự quen ông chủ ở đây nên đã đặt sẵn món từ trước. Do tắc đường nên anh đến trễ, còn Chương Tú Mai thì đã tới từ sớm. Chương Tự gọi điện bảo bà cứ ăn trước.

"Canh gà hầm nấm đã được bưng lên chưa?"

"Rồi rồi, bưng lên rồi."

Nói thì nói thế, nghe thì nghe thế, chứ chẳng ai động đũa.

Chương Tự đến muộn hơn nửa tiếng so với dự tính, đoán chắc Chương Tú Mai vẫn chưa ăn miếng nào, anh thấy áy náy, bèn gọi cho ông chủ, thêm gấp một món tráng miệng là bánh mousse phúc bồn tử. Chương Tú Mai tâm hồn trẻ trung, rất thích mấy món đồ ngọt giống vầy.

Đẩy cửa bước vào, vốn dĩ tâm trạng anh khá tốt, nhưng khi thấy rõ người ngồi trong, khóe môi Chương Tự chợt cứng lại.

Tiểu Mộng cũng có mặt, cô ta ngồi cạnh Chương Tú Mai, bên cạnh là Tô Diểu Diểu.

Tô Diểu Diểu gượng gạo, sắc mặt khó xử, trong lòng lấn cấn, không dám nhìn Chương Tự. Chỉ có Tưởng Gia Tuệ là dửng dưng, vừa thèm thuồng nhìn bát canh gà, vừa hứng thú hóng chuyện.

Thật ra cũng không thể trách Chương Tú Mai, lại càng chẳng trách được Tô Diểu Diểu. Vừa bước vào cửa tiệm, họ tình cờ chạm mặt người quen. Khéo thay, dì của Tiểu Mộng lại chung đội múa quảng trường với Chương Tú Mai. Hai bên mới chuyện trò dăm câu là thông tin đã ăn khớp, bên tôi có trai chưa vợ, bên chị có gái chưa chồng, chẳng thà chọn ngày chi bằng hôm nay, ngồi cùng nhau chờ Chương Tự đến.

Tô Diểu Diểu chẳng dám lên tiếng. Mẹ cô thoạt nhìn thì yếu đuối, dịu dàng, dễ nói chuyện, nhưng hễ mang họ Chương thì người nào người nấy cũng ương bướng, cứng rắn như nhau.

Tô Diểu Diểu muốn tìm cách báo tin mà chẳng có cửa.

Tô Diểu Diểu sợ thật, lỡ đâu bị Chương Tự thế chỗ thì chẳng những mất sợi dây chuyền vàng, mà tình anh em cũng khó giữ. Thế nên cô chẳng chịu nhúc nhích, chỉ lẩm bẩm: "Chỗ này tốt lắm, con ngồi đến ấm cả ghế rồi, con không nhường đâu."

Chân mày Chương Tự giãn ra đôi chút, anh im lặng ngồi xuống cạnh Tô Diểu Diểu.

"Đã ăn được chưa ạ?" Tưởng Gia Tuệ hồn nhiên như chẳng biết gì, lại như hiểu rõ tất cả, anh ta chỉ vào nồi canh gà, cười nói: "Khói bay hết rồi kìa."

Từ sau khi bị Chương Tự khéo léo từ chối, Tiểu Mộng tuy không cam lòng, nhưng cũng không còn ảo tưởng gì nhiều. Hôm nay bất ngờ chạm mặt, cô ta lại nghĩ đây là duyên phận, là cơ hội ông trời ban cho, thế là lại một lần nữa bùng nổ quyết tâm.

Đúng lúc món thịt kho Đông Pha* được xoay tới, Tiểu Mộng gắp một miếng, vòng qua Tô Diểu Diểu, đưa cho Chương Tự.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!