Mẹ của Thịnh Tiểu Dương tên là Ngô A Muội, cả mắt nhìn lẫn số phận đều bạc bẽo. Người chồng đầu tiên là kẻ nghiện cờ bạc, sau khi sinh Thịnh Tiểu Dương ra thì ly hôn. Sau đó lại gả cho một gã nghiện rượu, cuộc sống vốn đã tồi tệ lại càng thêm tan nát.
Gã nghiện rượu thì đánh người. Một gã đàn ông cao to đè lên người phụ nữ mà đấm đá túi bụi, mặc kệ tiếng kêu cứu thảm thiết lẫn tiếng khóc nghẹn ngào không thành tiếng của đứa trẻ.
Khi ấy Thịnh Tiểu Dương mới 5 tuổi.
Ngô A Muội đòi ly hôn, Tiền Thắng nổi điên, xách cái bàn trà sứt mẻ đập mạnh vào người bà, làm gãy bốn cái xương sườn.
"Mày nằm mơ đi! Đòi ly hôn với ông à? Ông đây đánh chết mày, rồi b*p ch*t thằng con điếc nhà mày luôn!"
Thịnh Tiểu Dương không nghe thấy tiếng mẹ kêu cứu, nhưng cậu lại nhìn thấu linh hồn tê dại và sợ hãi trong ánh mắt mẹ, vì cậu cũng như thế.
Tiền Thắng túm lấy mái tóc chưa kịp buộc gọn của Ngô A Muội quấn quanh cổ tay rồi nhấc đầu bà lên như giật con rối, sau đó nện mạnh xuống sàn nhà.
Đau đến kêu không thành tiếng.
Hàng xóm cũng quen rồi nên chẳng ai ngạc nhiên. Có người chịu không nổi, đến gõ cửa bảo: "Đừng đánh nữa, đánh nữa là chết người đấy."
Tiền Thắng ném vỡ chai bia, đập luôn cửa sổ, gã hung hăng mắng chửi: "Cút!"
Từ đó không còn ai dám đến can ngăn nữa.
Những vệt máu chưa từng khô trên nền nhà trở thành vết tích duy nhất trong tuổi thơ của Thịnh Tiểu Dương.
Một năm sau, Ngô A Muội dẫn Thịnh Tiểu Dương bỏ trốn. Trong nỗi đau cùng cực, đó là quyết định can đảm nhất của bà.
Bà không có tiền, người đầy thương tích, chạy cũng chẳng được bao xa, chỉ dám trọ lại một đêm ở nhà nghỉ rẻ tiền.
Tiền Thắng vẫn mò đến, gã như oan hồn luẩn quẩn không tan.
Nửa đêm, cánh cửa gỗ mục nát bị đập ầm ầm. Ngô A Muội uống thuốc ngủ, đã rất lâu rồi bà mới có một giấc ngủ bình yên.
Thịnh Tiểu Dương không nghe thấy, nửa mê nửa tỉnh nhìn thấy xích an toàn trên cửa rung lên bần bật.
Cậu bước đến mở cửa.
Ngô A Muội nhảy từ tầng bốn xuống, thân thể rơi thẳng vào đống vật liệu xây dựng, thanh sắt đâm vào lưng, xuyên qua lồng ngực bà.
Từ đêm đó, Thịnh Tiểu Dương không thể ngủ một giấc ngon được nữa. Hình ảnh mẹ cậu máu thịt be bét hóa thành cơn ác mộng đeo bám cậu suốt đời.
Mẹ ơi, con xin lỗi.
Mẹ ơi, mẹ dẫn con đi với.
Cuộc sống này chán quá.
Mẹ ơi...
Cậu không thể phát ra tiếng, chỉ có thể r*n r* trong cơn mê.
Con trai thì chịu đòn dai hơn đàn bà, Tiền Thắng rút ra được kinh nghiệm, mỗi khi tỉnh rượu còn đi khoe khắp nơi.
Gã chiếm căn nhà của Ngô A Muội, lấy hết số tiền ít ỏi để uống rượu, chẳng muốn nuôi "cục nợ". Gã lấy cớ Thịnh Tiểu Dương bị tâm thần, thích đàn ông, rồi quẳng cậu vào trại cải tạo đồng tính khi cậu mới mười hai tuổi.
Cậu ở đó ba năm. Ngày ngày bị cưỡng ép uống thuốc, bị đánh đập, bị điện giật, bị tẩy não. Viện trưởng bắt cậu xem phim đen, từ phim một người đến phim nhiều người, cả nam lẫn nữ, rồi cho người đút cam ép vào miệng cậu.
Cam ép cùng với tiếng r*n r* từ màn hình như giội thẳng lên đầu, dính bết vào mặt cậu.
Thịnh Tiểu Dương không ăn nổi, ngày nào cũng nôn. Cậu ghét cam ép.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!