Ngôi nhà ba tầng "Nhất Gian Lưu Thủy" vốn là công trình xây dựng trái phép, nhưng vì tồn tại đã lâu nên chẳng ai truy cứu, cứ thế mà đứng sừng sững ở đó. Cầu thang dẫn lên gác xép tầng ba rất hẹp, gần như mọc thẳng từ trần nhà xuống, hệt như cánh tay gầy guộc, nứt nẻ của một lão già, trông vô cùng cũ kỹ và xơ xác. Những bậc thang gỗ không chắc chắn lắm, chân Thịnh Tiểu Dương vừa đặt lên là nó đã kêu cọt kẹt.
Vừa thốt câu nói ấy ra là anh lập tức sững người lại.
Đúng rồi, Thịnh Tiểu Dương không nghe thấy.
Cánh cửa phía trước khép hờ. Thịnh Tiểu Dương giơ tay, cậu ngập ngừng một chút rồi quay đầu chờ Chương Tự. Chương Tự chậm rãi nói: "Vào đi."
Thịnh Tiểu Dương đẩy cửa bước vào.
Gác xép lâu ngày không có ai ở, hơi ẩm mốc tỏa ra tứ phía. Trần nhà dốc, trên đó có một khung cửa sổ nhỏ. Ở chỗ thấp nhất, Thịnh Tiểu Dương phải cúi người mới đứng thẳng được.
Thịnh Tiểu Dương đảo mắt quan sát xung quanh.
Bên phải cửa có bàn gỗ và ghế thấp, mặt bàn sạch trơn chẳng bày gì. Cạnh đó dựng một giá treo quần áo mở, vali của cậu đặt kế bên, bánh xe còn dính vài mảnh gỗ vụn. Nó như đã đứng đó từ lâu, chào đón chủ nhân trở về.
Đèn bỗng vụt tắt. Chương Tự kéo dây "tạch tạch" hai cái, đèn sáng lại, nhưng mờ hơn lúc đầu.
"Bóng đèn hỏng rồi." Chờ Thịnh Tiểu Dương quay lại nhìn mình, Chương Tự nói: "Hôm nay muộn quá, mai rảnh tôi sẽ thay cái mới."
Thịnh Tiểu Dương luống cuống hỏi:
- Em... ở đây sao?
Anh cười cười, nửa đùa nửa thật nói: "Chỗ này rẻ hơn rất nhiều so với tám nghìn một tháng ngoài kia."
Thịnh Tiểu Dương bất an, cậu nhíu mày, môi mím chặt.
Ánh mắt Chương Tự chợt tối đi, anh cố ý tiến lại gần hỏi: "Sao thế? Không thích ở đây à?"
Thịnh Tiểu Dương mở to mắt, vội vàng lắc đầu.
– Thích ạ.
"Vậy cái vẻ mặt này là sao?" Chương Tự trêu: "Không hài lòng chỗ nào thì cứ nói."
Thịnh Tiểu Dương sao mà nói được. Cậu quýnh quáng, tay múa loạn cả lên.
Thịnh Tiểu Dương lập tức như con rối gỗ bị bấm nút dừng, cậu bất động, mở to mắt nhìn anh.
Ánh mắt ấy khiến Chương Tự ngứa ngáy trong lòng. Anh ho nhẹ một tiếng, ép mình lấy lại bình tĩnh, sau đó chân thành nói: "Đừng nhìn tôi, nhìn chỗ kia kìa."
Ngón tay thon dài của anh chỉ về phía bên trái.
Nhìn theo hướng đó, Thịnh Tiểu Dương thấy trong không gian nhỏ bé của gác xép, bên vách dốc đặt một cái giường gỗ cữ đã bong tróc sơn, nhưng trên giường là tấm đệm mới tinh, còn nguyên nhãn mác, thoang thoảng hương thơm.
Giường tuy thấp và hẹp, nhưng lại vừa khít cho Thịnh Tiểu Dương nằm. Chăn ga gối nệm cũng đủ cả, chỉ là size lớn quá, ga trải xanh lam kẻ ô kéo dài chạm tới tận sàn.
Không biết cửa đã khép lại từ khi nào, có lẽ gió từ tầng thượng len lỏi vào, muốn nghe lén tiếng thì thầm của con người.
Chương Tự chậm rãi mở lời: "Chỗ này hơi nhỏ, mấy mẫu giường ngoài tiệm chẳng cái nào kê lọt hết, sau này sẽ chọn cái em thích. Đệm thì mới được đưa đến hồi nãy, có thể mùi hơi hăng một chút, nhưng không hại sức khỏe."
— ......
Thịnh Tiểu Dương dõi chặt theo đôi môi của anh, cậu không dám chớp mắt.
Làn môi mỏng ươn ướt lọt vào mắt Thịnh Tiểu Dương, tựa như cảnh cá voi nơi biển sâu bơi lên mặt nước đón bình minh, tràn đầy sức sống.
"Tiểu Dương?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!