Chương 28: Một trái tim đầy yêu thương

Trở lại hiện trường, nhìn cảnh tượng ấy mà tim còn run sợ. Chương Tự nghĩ, may mà hôm qua anh đã bế cậu đi.

Cả khung cửa sổ rơi bật ra, một nửa đập xuống giường, một nửa vỡ nát dưới đất, mảnh thủy tinh văng khắp phòng, đến cả khe tường cũng kẹt đầy mảnh vụn, từng đốm bụi còn rơi lả tả. Ngẩng đầu lên nhìn trần nhà, ngói bay mất tăm, để lại một lỗ thủng lớn, ánh mặt trời gay gắt hung hăng chiếu thẳng vào căn phòng tàn tạ.

"Trời ơi." Tô Diểu Diểu vỗ ngực thở phào: "Tiểu Dương, tôi nhất định phải mua cho cậu một gói bảo hiểm, loại mà công ty trả toàn bộ chi phí khi bị tai nạn lao động ấy."

Thịnh Tiểu Dương lại chẳng có phản ứng gì nhiều. Cậu từng ngủ dưới gầm cầu suốt một thời gian, bãi rác hay công trường bỏ hoang cũng chẳng chê, gió thổi sương dầm còn khổ hơn ở đây nhiều. Chỉ tiếc căn phòng này nằm ở hướng nam, nắng ấm chan hòa, rất dễ ngủ. Cậu mới ở được mấy ngày thôi, giờ lại mất chỗ ngủ rồi.

Thịnh Tiểu Dương ngẩng đầu lên: ?

"Đừng vào nữa."

Áo quần của cậu vẫn còn trong đó, hôm qua giặt xong treo lên phơi khô. Là cái áo thun trắng mà lần trước Chương Tự cho cậu mặc, giờ nó đã rách nát, coi như không mặc được nữa. Vận xui liên tiếp kéo đến. Sự u uất giữa hàng mày cậu bất ngờ rơi hết vào mắt Chương Tự.

Anh thoáng suy nghĩ, bất giác đưa tay lên định đặt tay lên bả vai cậu, nhưng như chợt nhớ ra điều gì đó, bàn tay anh bỗng khựng lại. Chương Tự mím môi, lặng lẽ rút tay về.

"Giờ tính sao?" Chương Tự hỏi Tô Diểu Diểu.

"Sửa thôi, chứ có thể làm gì nữa."

Nghe thì dễ, nhưng khu du lịch muốn thi công phải xin phê duyệt trước, thủ tục vô cùng khắc khe, chưa chắc sẽ thông qua ngay, nhất là đang vào mùa cao điểm. Trong mắt lãnh đạo, nhìn xa thì ảnh hưởng đến trật tự và danh tiếng của khu. Nhìn gần thì với vai trò chủ quán, Tô Diểu Diểu cũng phải lo làm sao có thể vừa cho khách ăn uống ở tầng một, vừa dựng giàn giáo gõ ầm ầm ở tầng hai?

Thế còn ai muốn ngồi ăn uống nữa, việc kinh doanh coi như tiêu.

Tô Diểu Diểu vò đầu: "Đợi qua Quốc Khánh rồi tính."

"Em biết chứ."

"Thế Tiểu Dương thì sao?" Chương Tự bình thản hỏi: "Trong hợp đồng ghi rõ bao ăn bao ở."

Hóa ra câu hỏi gốc ở đây. Tô Diểu Diểu híp mắt, cô "xì" một tiếng: "Em sẽ thuê phòng ở gần đây cho cậu ấy."

"Phòng gần đây có giá tám nghìn* một tháng." Chương Tự ngừng lại giây lát rồi bổ sung: "Giá khởi điểm....."

*8,000 NDT ≈ 28,000,000VND

Tô Diểu Diểu cạn lời: "Vậy rốt cuộc anh muốn thế nào, anh nói đi."

Tô Diểu Diểu tức đến phát điên: "Thế thì đừng gây chuyện nữa!"

Thịnh Tiểu Dương nhìn Tô Diểu Diểu rồi lại nhìn Chương Tự. Cuộc trò chuyện nghe như đang bàn đến mình, mà bản thân chẳng chen vào được, cậu gấp đến toát mồ hôi.

Cậu kéo áo Chương Tự, như một đứa trẻ cẩn thận tìm chút tồn tại của bản thân.

Đuôi mắt Chương Tự hơi cong lên, anh nghiêng đầu nhìn cậu: "Sao thế?"

Thịnh Tiểu Dương giơ tấm giấy đã viết sẵn ra.

[Tám nghìn đắt quá.]

Cậu lại chỉ lên mái nhà, rồi chỉ tường, làm ngôn ngữ ký hiệu:

- Mái dột thì che lại, cửa sổ bịt kín lại là ở được, em không sao, không kén chọn.

Tô Diểu Diểu chẳng hiểu gì, cô ngơ ngác hỏi Chương Tự: "Cậu ấy nói gì vậy?"

Ánh mắt Thịnh Tiểu Dương lập tức dán chặt vào môi anh, tràn đầy chờ mong nhìn anh.

Thế mà Chương Tự vẫn mặt không biến sắc: "Anh cũng không biết, anh chẳng hiểu em ấy viết gì hết."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!