Lý Đại Quang đang ở cái tuổi não bộ bị "tư tưởng tuổi dậy thì" xâm chiếm, sách thì chẳng đọc bao nhiêu, nhưng nhận đại ca thì nhanh lắm, ai ngầu hơn nó phục tùng người đó. Từ sau vụ đổ máu, trèo tường chạy thoát hôm trước, nó thấy Thịnh Tiểu Dương đúng là ngầu phát sáng.
"Anh* có thể cứu em ra khỏi biển khổ được không?" Lý Đại Quang chắp hai tay lại, thành khẩn vô cùng: "Nhất định là được!"
*Vì Lý Đại Quang muốn nhận Tiểu Dương là đại ca nên mình đổi xưng hô của nó với Tiểu Dương nhe.
Thịnh Tiểu Dương: ...
Lý Đại Quang thổn thức: "Anh không biết đâu, em ở viện phúc lợi, xung quanh toàn mấy đứa nhóc con lùn tịt! Không được chửi bậy, phải hành động văn minh. Mỗi ngày bảy giờ sáng phải dậy, chín giờ tối phải ngủ, thế này có phải đời người đâu! Chỉ cần sáng nay em lỡ dậy muộn nửa tiếng là bị cắt luôn bữa sáng, phải mang cái bụng trống không đi quét đường, lại còn không được nhận tiền công nữa chứ."
Thịnh Tiểu Dương vẫn giữ bộ mặt lạnh lùng, ánh mắt hờ hững, chẳng thèm đoái hoài gì tới nó.
Lý Đại Quang càng thấy cậu ngầu: "Anh, trong tay anh là bánh bao phải không, cho em một cái đi, em đói chết mất!" Vừa ngửi thấy mùi bánh bao, nó liền nhăn mũi, mở miệng chê: "Bánh bao nhân rau à? Chó còn chẳng thèm ăn."
Thịt Kho: Gâu!
Thịnh Tiểu Dương cuối cùng cũng lọc xong đống lời nói dài dòng vô nghĩa của nó, cậu rút bút ra viết nguệch ngoạc mấy chữ, đưa cho nó xem: [Tôi không làm anh của cậu.]
Lý Đại Quang gãi đầu, ngớ ngẩn cười hề hề.
Ngay sau đó, Thịnh Tiểu Dương ngồi xổm xuống, bẻ bánh bao cho chó ăn, hất mắt liếc nhìn Lý Đại Quang, ý như muốn nói cho chó còn hơn cho cậu.
Lý Đại Quang vẫn cười. Nó để tóc dài hơn một chút, nét mặt cũng thay đổi, trông có vẻ từng được "cải tạo", ít ra không còn hỗn láo như trước.
Thịnh Tiểu Dương thoáng thấy trong mắt nó lóe lên chút ngây ngốc trong trẻo, sự đề phòng trong lòng cũng bớt đi.
Ánh mắt Lý Đại Quang sáng rực nhìn chằm chằm vào cậu: "Anh, em muốn xin nghỉ với bà già bên kia, anh giấu chuyện này giúp em nhé. Em sắp ngạt thở rồi, em muốn ra ngoài chơi!"
Thịnh Tiểu Dương bĩu môi rõ to, chỉ thiếu điều muốn viết dòng chữ "Chó hoang không bỏ được thói ăn phân" lên mặt.
Bị khinh bỉ như thế, không hiểu sao Lý Đại Quang lại còn thấy khá khoái chí. Nó lếch thếch tiến lại gần, một tay đặt lên vai phải Thịnh Tiểu Dương.
Nó cao hơn cậu một chút, hơi nghiêng đầu, định áp sát mặt vào cậu.
Có lẽ nó chẳng có ý định gì khác, nhưng phản xạ có điều kiện do trải nghiệm trong quá khứ của Thịnh Tiểu Dương lại không cho phép. Vai phải lan ra cảm giác tê rần như kim châm, nhanh chóng quét khắp cánh tay, tim đập dồn dập mất kiểm soát. Cậu cau chặt mày, bàn tay phải nắm chặt thành nắm đấm, gân xanh nổi nhấp nhô ở cổ.
Lý Đại Quang chẳng hiểu gì: "Anh sao thế? Mặt mày trắng bệch thế kia, bị ốm à? Có phải sốt không?" Nói xong còn định đưa tay sờ trán anh.
"Bỏ tay ra." Giọng nói ấy theo làn gió thổi tới, lạnh lẽo như thổi từ Bắc Băng Dương.
Tay nó chưa kịp chạm tới mặt Thịnh Tiểu Dương thì đã bị hất ra, lực đạo chẳng nhẹ, khiến hổ khẩu đỏ rát. Nó sững lại, quay đầu nhìn thì thấy Chương Tự, khóe miệng nó giật giật, ngớ người hỏi Thịnh Tiểu Dương: "Anh cũng bị tổ chức thu phục rồi à?"
Bàn tay kia vẫn đặt ở vai phải của cậu, Thịnh Tiểu Dương hoa mắt chóng mặt, trong tầm nhìn của cậu, cây cỏ xoay tít cuộn cả lên, thức ăn chưa kịp tiêu hóa trào ngược lên cổ họng. Ngực nghèn nghẹn chua xót, chỉ cần khom người là sẽ nôn ra, nhưng cậu vẫn cố ghìm lại.
Lý Đại Quang run lên, vội vàng rụt tay về, vừa mơ hồ vừa khó chịu, còn cố chống chế: "Làm gì mà hung dữ thế, tôi đang nói chuyện với anh ấy, liên quan gì đến anh!"
"..." Lý Đại Quang nuốt nước bọt, ngượng ngập im lặng. Nó vốn hay to mồm, nhưng cũng biết chừng mực, lúc cần rụt thì rụt. Từ trước đến nay, nó vẫn nghĩ cái vẻ ôn hòa của Chương Tự chỉ là giả vờ. Người này chính là một con hổ đội lốt cừu, ngụy trang tinh vi, không biết đang bày sẵn cái bẫy để giết ai.
Bên kia có người quản lý gọi Lý Đại Quang, bảo nó quay lại, đừng có lười biếng, còn phải qua con phố tiếp theo.
Lý Đại Quang vẫn chưa nhìn rõ tình thế, còn tiếc vì không bắt được "con cá" nào, vừa bất mãn vừa luyến tiếc, lại tỏ ra khí phách mà chào tạm biệt Thịnh Tiểu Dương: "Em đi trước đây, anh nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Lần sau rảnh em lại tìm anh, tạm biệt đại ca!"
Thịnh Tiểu Dương không nghe thấy, chỉ có Chương Tự là thấy nó lắm lời, anh dịu dàng đảo mắt đi, coi như tiễn nó đi.
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Chương Tự đưa Thịnh Tiểu Dương sang bóng râm dưới tán cây, anh đưa tay chọc nhẹ lên vai cậu nhưng cậu không có phản ứng gì. Đợi một lát, anh suy nghĩ một chút rồi lại duỗi một ngón tay chọc vào má cậu, vị trí ngay sát bên lúm đồng tiền.
Thịnh Tiểu Dương giống như con cá bị sóng lớn đánh dạt lên bờ cát, chẳng biết được ai thả về biển cả từ lúc nào. Khi làn thủy triều mát lạnh tràn ngập khắp cơ thể, cậu thở ra một hơi, như vừa sống lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!