Chương 26: Khát vọng khám phá kỳ diệu

Buổi chiều, khu vực bắt đầu phong tỏa, tiệm mì cũng tạm ngưng buôn bán. Đầu bếp Tống được nghỉ sớm, trước khi đi còn dặn dò Thịnh Tiểu Dương: "Nhớ đóng cửa cẩn thận, nhà cũ rồi, nhiều chỗ hỏng hóc. Có chuyện gì thì gọi chú, hoặc sang bên kia tìm Chương Tự. Tối nay có thể mất điện, trong ngăn kéo có đèn pin, cháu nhớ lấy mà dùng. Ngày mai là hết bão rồi, cháu đừng sợ, nhưng tuyệt đối đừng chạy lung tung."

Những lời dặn dò tỉ mỉ ấy như sự quan tâm chân thành của bậc trưởng bối dành cho vãn bối, khiến Thịnh Tiểu Dương vô cùng xúc động. Cậu vốn không sợ, bởi cậu không nghe thấy tiếng gió mưa gào thét, nên cảm giác vẫn ổn.

Cậu viết: [Cháu biết rồi, mai gặp ạ.]

Đêm xuống, gió càng lúc càng dữ, mưa càng lúc càng nặng hạt.

Thịnh Tiểu Dương tranh thủ đẩy chậu cây bên bậu cửa sổ vào trong. Dưới tán lá, chú chó nhỏ giữ nhà hôm qua đã biến thành con cáo nhỏ. Gần đây Chương Tự hay ghé sang, mấy món đồ nhỏ nhặt này cũng thay đổi từng ngày. Cậu nắm con cáo trong tay, cẩn thận cất đi.

Khung cửa sổ bị gió rung ầm ầm, mưa lòn qua khe cửa hắt vào trong, gỗ lim lập tức sẫm màu, Thịnh Tiểu Dương chỉ biết dùng khăn bịt lại. Cậu đi một vòng kiểm tra, phát hiện cả cửa chính cũng đang bị thấm nước, cánh cửa rung rung như sắp bung ra. Thịnh Tiểu Dương vừa cầu mong nó đừng bị hư vừa kéo bàn ghế chèn vào, miễn cưỡng coi như có chỗ chống đỡ.

Tầng một tạm ổn, nhưng đêm nay chắc khó mà ngủ yên.

Cậu vội vã trở về phòng. Mở cửa nhìn vào, quả nhiên...

Nửa khung cửa sổ chơ vơ treo trên tường, kính thì vỡ một nửa, rơi một nửa. Trong phòng cuộn lên cơn lốc nhỏ cuốn đồ đạc bay tứ tung, bóng đèn chập chờn, cả căn phòng hóa thành mảnh đất hoang tàn. Trên trần có mấy chỗ bị dột, nước nhỏ tong tong xuống, khí thế chẳng kém gì bên ngoài, giường đệm ướt sũng, nhìn mà đau lòng.

Thịnh Tiểu Dương tất bật chạy tới chạy lui, chỗ này vừa vá xong là chỗ kia lại thủng, cậu luống cuống làm mãi, cuối cùng vẫn vô ích.

— ......

Chương Tự phải dùng hết sức mới đẩy được cửa ra, đến nỗi tay cũng mỏi nhừ. Vừa vào trong thấy bàn ghế chất cao ngang người, anh dở khóc dở cười, chụp ảnh gửi cho Tô Diểu Diểu: [Nhân viên chống bão rất có trách nhiệm, nhớ tăng lương cho em ấy nhé.]

Tô Diểu Diểu lập tức chuyển cho anh năm trăm tệ, nhờ chuyển cho Thịnh Tiểu Dương.

Gác ô sang một bên, anh lên lầu tìm Thịnh Tiểu Dương. Tầng hai ầm ào dữ dội, tiếng va đập phát ra ầm ầm, ánh đèn vàng lóe lên hai cái, kêu "xèo xèo" rồi phụt tắt. Chương Tự nhíu mày bật đèn pin, đi thẳng lên lầu.

Thịnh Tiểu Dương kê hai cái thùng sắt hứng nước, rồi lại lao vào sửa cửa sổ. Cậu cầm búa nện "cốp cốp" vào, miễn cưỡng đóng tấm gỗ lên, dù chẳng chắc chắn gì. Quan trọng là chẳng còn kính che chắn, gió vẫn thổi vào liên tục.

Cậu định đẩy cái tủ gỗ ra che tạm, để qua đêm rồi tính. Nhưng tủ nặng quá, một mình cậu không làm nổi.

Trong cơn mưa gió, cả người Thịnh Tiểu Dương ướt đẫm. Cậu lau mặt, nước vẫn còn đọng lại trên mi mắt, con ngươi cũng ngập nước. Cậu nghiêm túc nghĩ cách, tiếp theo phải làm gì đây?

Chỗ này không thể ở được nữa. Cậu chuẩn bị xuống tầng một, nơi an toàn hơn. Trong phòng chẳng có gì quý giá cần giữ, ngoại trừ cái vali đang co ro nép vào góc tường, mặc cho gió bão dày vò.

Thịnh Tiểu Dương khó khăn bước tới, vừa chạm vào thì một luồng gió dữ quét qua. Cửa sổ vốn đã mục nát, dưới sức gió hung hãn kia lập tức đổ nhào xuống. Đinh sắt và mảnh kính văng khắp nơi, sắc bén đến mức đủ để cắt da cắt thịt.

Trong cảnh tượng ấy, sinh mạng con người nhỏ bé đến đáng thương.

Thịnh Tiểu Dương gầy quá, không chống chọi nổi. Cậu lảo đảo lùi lại nửa bước, ngẩng đầu lên, ánh sáng sắc lạnh đã kề sát trước mắt. Cậu theo bản năng giơ tay che mặt, tuyệt vọng không còn lối thoát.

Chẳng biết Chương Tự xuất hiện từ khi nào, anh như luồng sáng từ trên trời giáng xuống xé tan màn đêm, giữa cơn giông ấy mà dang tay đỡ lấy Thịnh Tiểu Dương, hệt như sáu năm trước.

Ánh mắt Thịnh Tiểu Dương dõi theo Chương Tự, ánh mắt mông lung không phân biệt nổi thực hay ảo. Cậu bất giác đưa tay nắm lấy vạt áo anh kéo nhẹ, trông đáng thương vô cùng.

Là thật sao! Thịnh Tiểu Dương bàng hoàng tỉnh lại, hai mắt mở to.

Giống hệt con chuột nhỏ mãi chạy trốn mà lỡ đâm đầu vào tường, hoảng hốt chẳng biết phương hướng.

"......" Chương Tự dừng bước, anh cúi xuống nhìn, hỏi: "Sao thế?"

Thịnh Tiểu Dương chỉ về góc tường:

- Vali của em.

Nhưng nhìn kỹ lại, cái vali kia đã biến mất. Thịnh Tiểu Dương lập tức toát mồ hôi lạnh, vùng vẫy càng dữ dội hơn.

Thịnh Tiểu Dương đã nhẹ, cái vali còn nhẹ hơn, bởi bên trong chẳng có bao nhiêu đồ. Chỉ cần lắc mạnh một chút là bên trong lập tức phát ra tiếng "lạch cạch".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!