Chương 25: Bừng nở một đợt pháo hoa nhỏ

Ngày đầu đi làm, Thịnh Tiểu Dương bận rộn đến tận khuya, dọn dẹp sạch sẽ sảnh chính rồi lại phụ đầu bếp Tống sắp xếp khu vực bếp. Tiệm mì có thuê riêng một dì rửa bát, nên việc đó không đến lượt cậu. Nhưng nhìn cái dáng vẻ của Thịnh Tiểu Dương, cứ như cậu muốn làm hết mọi việc vậy.

"Lương bốn nghìn thì chỉ làm những việc đáng bốn nghìn thôi." Đầu bếp Tống nói: "Trừ đi bảo hiểm này kia, cuối cùng cháu chỉ còn có ba nghìn hai! Thị trường bị mấy người như các cháu làm cho loạn cả lên đấy!"

Thịnh Tiểu Dương nghe hiểu lơ mơ: Ba nghìn hai? Thế là nhiều lắm rồi.

Thế là đầu bếp Tống lại trào dâng sự thương xót, cứ thở dài mãi – đứa nhỏ này thật là tội nghiệp.

Mười giờ tối, đầu bếp Tống uống chút rượu, tan làm đúng giờ. Trước khi đi, ông thấy cái vali nằm ở góc cửa mới chợt nhớ ra một chuyện, ông vỗ trán một cái rồi gọi Thịnh Tiểu Dương lại: "Tiểu Dương, cháu lên tầng hai ở đi, căn phòng bên trái ấy, trước đây Tô Diệu Tổ ngủ ở đó. Mai chín giờ sáng sẽ mở cửa, cháu dọn sơ lại là được."

Thịnh Tiểu Dương gật đầu, ngụ ý đã hiểu.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Căn phòng ấy quá bừa bộn, dưới đất toàn mẩu thuốc lá, mấy hộp cơm thừa vứt khắp nơi. Cả căn phòng như một bãi rác ẩm mốc, mùi hôi khó mà diễn tả. Những thứ đó Thịnh Tiểu Dương đều chịu được, nhưng khi mở cửa sổ cho thoáng, ánh mắt cậu lại va phải mấy quyển tạp chí vứt trên giường, bìa là những hình ảnh tr*n tr**, đàn ông đàn bà quấn lấy nhau, bày đủ mọi tư thế, từng chi tiết lộ ra chẳng sót thứ gì.

Thịnh Tiểu Dương lập tức nhớ đến những ngày trong nhà tù, trong tai chợt vang lên đủ loại tiếng r*n r* d*m đ*ng khiến cậu buồn nôn. Cậu che miệng chạy xuống lầu, bất ngờ đâm sầm vào Chương Tự.

Mùi rượu lảng vảng quanh người Chương Tự, ít nhiều làm loãng đi thứ cảm giác mục ruỗng kia, nhưng vẫn không đủ.

"Em..."

Thân hình Thịnh Tiểu Dương gầy yếu, đầu hơi cúi xuống, cả người đứng trong góc tối. Dù vậy, Chương Tự vẫn thấy được gương mặt tái nhợt kia.

[ Em sao thế?]

Thịnh Tiểu Dương vò vò góc giấy, đầu tiên là lắc đầu, nhưng nhịn không được lại liếc lên tầng hai một cái.

"..." Chương Tự đã hiểu được đại khái.

Anh vẫy tay gọi, Thịnh Tiểu Dương ngoan ngoãn nghe lời anh, cậu dịch chân sang nửa bước.

Hôm nay Chương Tự uống hơi nhiều, dạ dày co rút từng đợt, anh lười đứng, thế là đưa chân móc cái ghế ra rồi ngồi xuống, một tay ôm bụng.

Thịnh Tiểu Dương thấy anh khó chịu là lập tức quên mất chuyện phải giấu giếm hay giữ ý tứ. Cậu vội vàng viết: [Anh khó chịu ạ?]

Thịnh Tiểu Dương lại viết rất nhanh, cậu không thèm để ý đến nét chữ, viết xong liền đưa cho anh xem. Chương Tự im lặng nhìn tờ giấy, mất một lúc lâu mà anh vẫn không hiểu cậu đang viết gì.

Thịnh Tiểu Dương lắc lắc tay anh, ra hiệu anh nhìn mình, sau đó chạm ngón tay lên môi, dường như cậu đang rất sốt ruột. Rồi cổ họng cậu bật ra mấy âm thanh ngắn ngủi, khàn khàn:

"Á... á..."

Thịnh Tiểu Dương gật đầu.

"Uống rồi, vô dụng." Chương Tự nói: "Tôi đói."

Thịnh Tiểu Dương mất ba giây mới phản ứng kịp lại, cậu viết: [Em đi nấu.]

Sau đó cậu xoay người định đi vào bếp.

Thịnh Tiểu Dương nghiêng đầu nhìn anh: ??

Tối nay tâm trạng Chương Tự không tốt, anh hơi cúi đầu, mái tóc lòa xòa che mắt, anh nhỏ giọng nói: "Tôi không muốn ăn mì."

Thịnh Tiểu Dương chưa nhìn rõ khẩu hình của anh, bèn ngồi xổm xuống, lại gần Chương Tự hơn.

- Anh nói gì thế?

"Tôi muốn ăn cơm." Chương Tự chậm rãi nói từng chữ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!