Chương 24: "Anh rất tốt"

Thịnh Tiểu Dương sợ mình lỡ lời làm hỏng chuyện, cậu căng thẳng đến mức tim thắt lại, nhưng cuối cùng vẫn chỉ có thể thành thật đáp:

— Anh rất tốt, anh là người tốt.

Một tấm thẻ người tốt đột ngột được phát ra.

"Vào đi." Chương Tự xoay người bước lên bậc thang.

Chỉ có Thịt Kho là nhiệt tình nhào thẳng lên người Thịnh Tiểu Dương cọ tới cọ lui, làm cậu phải đưa tay v**t v* nó. Nhưng chẳng bao lâu sau, Thịt Kho lại cụp đuôi, né tránh bàn tay cậu.

Chú chó trông có vẻ đang giằng co, Thịnh Tiểu Dương thì chẳng hiểu gì.

Thịnh Tiểu Dương chợt ngộ ra, cái mùi tanh của cá giữa tiết trời oi này bức đúng là thứ "vũ khí hạng nặng". Đừng nói là chó, ngay cả chính cậu cũng sắp bị mình hun đến ngạt.

Ấy vậy mà Chương Tự vẫn ung dung như chẳng có chuyện gì, anh đứng cạnh bên cậu hết lần này tới lần khác. Anh cho Thịt Kho ăn xong lại đưa cho Thịnh Tiểu Dương một miếng bánh đậu xanh: "Ăn xong thì đi tắm đi."

Thịnh Tiểu Dương nghiêm túc gật đầu:

— Phải tắm xong rồi mới ăn.

Thịnh Tiểu Dương bất ngờ phát hiện Chương Tự không hề vứt bộ quần áo lần trước mình thay ra. Anh đã giặt sạch, gấp ngay ngắn, còn thoang thoảng hương nắng gắt.

Ở dưới căn hầm chật hẹp kia, cậu nào có được đãi ngộ như vậy.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Lần này Thịnh Tiểu Dương tắm rất lâu. Chương Tự liếc nhìn đồng hồ, đã hơn nửa tiếng trôi qua. Khóe mắt anh cong cong, anh huýt sáo gọi Thịt Kho, đưa tay xoa đầu nó.

Thịt Kho như hiểu ý mà chạy thẳng đến cửa phòng tắm, giơ vuốt cào cào nhẹ, cái đuôi ve vẩy đập vào cánh cửa.

Người và chó ăn ý đến lạ.

Cánh cửa phòng tắm vốn bị hỏng sẵn, chỉ cần hơi động nhẹ là luồng hơi nóng từ trong lập tức phả ra, khói nước bay lơ lửng, khúc xạ thành sắc cầu vồng trong không khí.

Thịnh Tiểu Dương bước ra, cả người trắng trẻo sáng sủa hơn hẳn. Ngoại trừ những vết sẹo không thể che giấu, giờ đây trông cậu như đã gỡ bỏ một lớp vỏ nặng nề, cơ thể nhẹ tênh, cả ánh mắt lẫn hàng mày đều hài hòa đến lạ.

"Đưa quần áo cho tôi."

Thịnh Tiểu Dương có hơi ngượng ngùng, cậu không đưa cho anh ngay.

Cậu vẫn lắc đầu:

— Em tự giặt.

Mối quan hệ giữa họ, từ đầu đến cuối vẫn ở thế mất cân bằng giữa người giúp đỡ và kẻ được giúp. Nhưng Thịnh Tiểu Dương vốn như vậy và cậu cũng chỉ có thể như vậy. Bạo lực, sự lạnh lùng cùng những năm tháng bị tách rời khỏi xã hội đã nhào nặn nên tính cách ấy. Trong cuộc sống không có sự giúp đỡ ấm áp, cậu một là cúi đầu rón rén đi trên lớp băng mỏng, hai là nổi điên phản kháng dữ dội, cậu chưa bao giờ tìm thấy cách thứ ba để đối diện với người mình thầm thương.

Miếng bánh đậu xanh vẫn đặt trên bàn, Chương Tự không nhắc đến, Thịnh Tiểu Dương cũng chẳng nói gì.

Cậu lấy sợi dây chuyền đưa cho Tô Diểu Diểu, nhờ cô chuyển lại cho Mắt To.

Tô Diểu Diểu nhận lấy, chăm chú quan sát sợi dây chuyền một lúc.

Sợi dây chuyền mảnh được mạ vàng, bên dưới treo một mặt đồng hồ đã dừng hẳn, kim giờ bất động ở mốc mười giờ rưỡi của một ngày nào đó.

Tô Diểu Diểu thoáng rùng mình: "Cái này là..."

Thịnh Tiểu Dương nghiêm túc nói:

— Di vật của mẹ Mắt To.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!