Khu tập thể sắp tháo dỡ nhếch nhác bẩn thỉu, ban quản lý đang dần dần chỉnh đốn lại. Căn hầm mà Thịnh Tiểu Dương ở nằm tận tòa cuối, xe không vào được, phải đi bộ một đoạn mới tới. Xe của Chương Tự đỗ ở cổng, anh định đi cùng cậu. Nhưng Thịnh Tiểu Dương chỉ muốn tìm một chỗ sạch sẽ cho Chương Tự đứng chờ, bèn chỉ vào gốc cây không xa, dùng ngôn ngữ ký hiệu nói:
— Bên kia không có nắng.
Ánh mắt Thịnh Tiểu Dương thoáng trống rỗng, cậu nghiêng đầu: A?
Thịnh Tiểu Dương viết chữ: [Anh đừng đi.]
"Tại sao?"
Bởi vì trong cái hốc tối tăm kia cất giấu quá nhiều bí mật của cậu, cậu không thể để anh biết được — Thịnh Tiểu Dương nghĩ vậy.
Cuốn sổ tay đã viết hơn nửa cuốn, cậu lật thêm một trang nữa, giấy đã mỏng đi trông thấy. Cậu cầm bút, ngập ngừng thật lâu mà không biết phải viết gì. Cậu không thể nói dối Chương Tự, mà cũng chẳng dám nói thật.
Trái tim cậu đập thình thịch, mặt nóng bừng.
— Bẩn lắm.
Cậu lấp lửng tìm cái cớ rồi luống cuống bỏ đi. Chương Tự bước đi theo, giữ khoảng cách nhất định với cậu.
Đến nơi, anh đứng ngoài nói: "Tôi không vào đâu, sẽ ở đây đợi em."
Thịnh Tiểu Dương gật đầu:
— Em sẽ ra nhanh thôi.
Thịnh Tiểu Dương: ...
Lần này sao lại hiểu được rồi?
Bảo vệ chạy chiếc xe điện lao tới, quát to: "Ê! Làm gì đấy!? Lại là cậu à!"
Bảo vệ ngẩn người, sau đó gật đầu: "Thế thì được."
Trong giọng còn vương lại sự áy náy, gượng gạo tự bào chữa: "Ây da, tôi cũng chỉ là người làm công thôi. Nếu tôi thật sự xấu tính thì đồ đạc của cậu ấy đã bị tôi quăng hết rồi, đúng không?"
"Ừ, tìm được rồi."
"Thế thì tốt. À mà cái vụ hôm trước thế nào rồi? Dọa tôi sợ chết khiếp."
Sắc mặt Thịnh Tiểu Dương bớt căng thẳng đi, cậu không còn cảnh giác nữa, cậu đưa tay làm ngôn ngữ ký hiệu đơn giản.
Bảo vệ không hiểu: "Hả?"
"À à." Bảo vệ liếc đồng hồ, hỏi: "Cho hai cậu nửa tiếng được không? Lát nữa lãnh đạo sẽ đến kiểm tra."
— Đủ.
Bảo vệ không vào cùng, kiên nhẫn đứng chờ, tiện thể bắt chuyện với Chương Tự: "Cậu với cậu ta... hai người là bạn à? Trông không giống lắm."
Bảo vệ không ngờ người này lại nho nhã như vậy, càng nhìn càng thấy không phải là loại người giống Thịnh Tiểu Dương. Bảo Vệ nhận điếu thuốc, giọng cũng khách sáo hẳn: "Cậu là người bên mấy tổ chức từ thiện à?" Rồi lại nói: "Haiz, thật ra tôi cũng chẳng muốn đuổi bọn họ đi. Cậu nhóc đó với cậu bạn của mình ăn chẳng đủ no, tiền cũng không có, tội lắm!"
Bên trong vang lên tiếng lách cách, Chương Tự nghiêng đầu liếc vào.
Bảo vệ hít một hơi thuốc, lại thở dài: "Bọn họ ở đây gần một năm rồi, chẳng hiểu sống qua mùa đông kiểu gì nữa. Vừa tối vừa lạnh. Chậc, cũng giỏi thật đó."
Khói thuốc bay phấp phới trong không khí, Chương Tự cũng muốn hút, anh rút một điếu đưa lên mũi ngửi ngửi. Bảo vệ hỏi: "Cậu không có bật lửa à?"
Thịnh Tiểu Dương nhanh chóng đi ra, còn kéo theo một cái vali đen không biết lượm ở đâu, trông cũ kỹ hết sức.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!