Mắt To tưởng tượng đủ thứ trong đầu, cuối cùng mới vỡ lẽ: À, thì ra là chuyện này.
Mà thật ra cô cũng chẳng hiểu tường tận sự việc, chỉ biết rằng bỗng dưng Thịnh Tiểu Dương lại quen Chương Tự, như vậy cũng tốt.
Mắt To muốn tạo cơ hội cho Thịnh Tiểu Dương nên không kéo cậu đi cùng. Cô cúi đầu, nắm lấy vạt áo bệnh nhân, nhỏ giọng nói: "Để mình đi."
Nhưng trong lòng vẫn thấp thỏm chẳng yên.
Tô Diểu Diểu véo má Mắt To, an ủi: "Không sao đâu, tôi đi với em mà."
Mắt To tủi thân khịt khịt mũi, cố nhịn không khóc, cô gật đầu, trong lòng thầm nghĩ: Chị ấy thơm quá.
Con gái với nhau dễ nói chuyện, Thịnh Tiểu Dương cũng không bước lên chen vào cuộc nói chuyện giữa họ. Cậu vẫn còn hơi đói, muốn ăn bánh bao, cậu cứ nhìn chằm chằm mà ngại không dám lấy thêm.
Tô Diểu Diểu thấy vậy thì kề sát vào tai Mắt To thì thầm: "Anh trai tôi khi cho Thịt Kho ăn cũng giống như vậy đó."
Mắt To: "..."
Thật ra họ cũng hợp nhau phết.
Mắt To lại bắt đầu lo lắng liệu xu hướng của Chương Tự có trùng với Thịnh Tiểu Dương không. Nếu không thì vấn đề của Thịnh Tiểu Dương đâu chỉ dừng ở chuyện đơn phương nữa.
Đường thì xa mà lại lắm chướng ngại vật.
Nhưng Thịnh Tiểu Dương không nghĩ nhiều như thế, cậu cũng đâu định có gì với Chương Tự. Đường có khó đi thì cứ né là được.
Cậu gập ngón tay ra hiệu cảm ơn.
Tô Diểu Diểu nhìn Thịnh Tiểu Dương rồi lại nhìn Chương Tự, ánh mắt thoáng suy tư.
Một lát sau Tô Diểu Diểu đi trước, chỉ còn Chương Tự ở lại.
Mắt To ăn uống không được ngon miệng nên chẳng ăn được bao nhiêu. Thịnh Tiểu Dương hỏi sao thế, cô đáp không đói, để trưa rồi tính.
- Vậy trưa mình mang cơm cho cậu.
Mắt To hỏi: "Cậu sắp đi à? Đi đâu thế?"
- Đào Dã giới thiệu cho mình một công việc mới, mình đi xem thử.
"Ở đâu?"
- Chợ hải sản.
Mắt To gật gù: "Ồ ồ."
Thịnh Tiểu Dương lại hỏi:
- Trưa cậu muốn ăn gì?
Mắt To không kén chọn, Thịnh Tiểu Dương ăn gì thì cô ăn nấy. Sau đó cô rút tờ một trăm tệ đưa cho cậu, giọng tha thiết: "Tiểu Dương, ra ngoài rồi phải đối xử tốt với bản thân một chút. Có tiền thì cứ tiêu thoải mái!"
Khí thế hào phóng vô cùng.
Ra đến cổng bệnh viện, Thịnh Tiểu Dương chào tạm biệt Chương Tự. Lúc cậu vẫy tay chào, Chương Tự thoáng thấy sợi dây buộc tóc màu đen trên cổ tay cậu.
Thịnh Tiểu Dương không dõi theo ánh mắt ấy, bởi cậu biết rõ đâu là điểm dừng. Đã là thầm mến thì phải có dáng vẻ của thầm mến, tham quá lại chẳng hay.
Xe buýt đến, Thịnh Tiểu Dương quay người chạy đi. Sợi dây buộc tóc trên cổ tay nhảy nhót theo từng bước chân của cậu, cậu đưa tay lên sờ nhẹ nó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!