Chương 21: "Em ấy tạm thời sẽ không."

Sự cứng rắn của anh không chỉ thể hiện ở khí thế nói một là một, mà còn ở ranh giới và nguyên tắc. Chương Tự trông thì ôn hòa thân thiện, dễ nói chuyện, nhưng thực chất tính cách lại như tường đồng vách sắt, không một kẽ hở.

Thịnh Tiểu Dương ký xong biên bản xác định trách nhiệm vụ tai nạn, chưa vội rời đi. Cảnh sát giao thông bảo tài xế gây tai nạn cũng đã đến, có thể vào phòng hòa giải để trao đổi trước.

Cậu theo bản năng muốn tìm Chương Tự, nhưng rồi vẫn kiềm lại, lặng lẽ theo người cảnh sát bước vào. Chẳng bao lâu sau, Chương Tự cũng bước vào phòng hòa giải, ngồi ngay cạnh cậu.

Hòa giải viên nhìn Chương Tự rồi lại nhìn Thịnh Tiểu Dương, như đoán được mối quan hệ của họ, nhưng không nói gì, bắt đầu buổi hòa giải.

Tài xế gây tai nạn chẳng coi Thịnh Tiểu Dương và người đi cùng ra gì, thái độ tệ hại, vừa mở miệng đã chửi thề, bị hòa giải viên ngăn lại. Thịnh Tiểu Dương vốn cũng chẳng phải dạng hiền lành gì, đáng tiếc cậu lại không thể nói được, chỉ có đôi tay là hoạt động không ngừng, làm một tràng ngôn ngữ ký hiệu, động tác nhanh thoăn thoắt, không chừng cậu đang chửi rất kinh khủng.

Nhưng vì có Chương Tự bên cạnh, cậu vẫn kìm lại đôi chút.

Tài xế gây tai nạn không hiểu mấy động tác ấy, đập bàn cái "rầm", chỉ vào Chương Tự: "Cậu nói đi!"

Thịnh Tiểu Dương hơi ngượng, nhưng khí thế vẫn không giảm.

Chương Tự không đôi co mà đi thẳng vào vấn đề. Anh nói mạch lạc, dựa trên góc nhìn từ camera giám sát, chỉ ra hành vi tăng tốc khi đến gần vạch qua đường của tài xế, rồi hỏi thẳng: "Anh cố tình đâm phải em ấy đúng không?"

Tài xế quát: "Xằng bậy!"

Tài xế hất cằm khinh khỉnh, tặc lưỡi một tiếng.

Sắc mặt tài xế lập tức tái mét: "Cậu..."

Đánh rắn đánh bảy tấc*, chuyện xấu của đàn ông trung niên khó nói ra, hòa giải viên cũng biết tỏng. Họ cúi đầu lấy tay che miệng, giả vờ không nghe thấy. Dù sao cũng chưa đến mức xảy ra xô xát.

*"

" nghĩa là "đánh rắn đánh 7 tấc" là một thành ngữ của người Trung Quốc, xuất phát từ một câu chuyện cổ trong văn hóa dân gian. Thành ngữ này thường được dùng để chỉ việc đánh trúng điểm yếu, hoặc điểm quan trọng nhất của một vấn đề.

Thịnh Tiểu Dương vốn ít va chạm xã hội, cậu không ngờ còn có thể xử lý theo kiểu này, cậu sững sờ nhìn Chương Tự, âm thầm học theo.

"Tiền thuốc men, tiền thuê hộ lý, tiền đồ ăn, bồi thường tổn thất tinh thần, tiền mất thu nhập... cộng lại cũng không ít."

Tài xế bật ra một câu thô lỗ: "Tiền mất thu nhập là tiền đéo gì! Chẳng phải chỉ là một thằng ăn mày thôi sao?!"

Tài xế nghiến răng: "Cậu muốn thế nào?"

"Bên gây tai nạn tạm ứng trước hai mươi nghìn tiền thuốc."

"Mười lăm nghìn!"

"Hai mươi lăm." Chương Tự không nói gì thêm, chỉ nhìn thẳng vào đối phương, khí thế lạnh lùng áp đảo đối phương.

Tài xế lạnh sống lưng, bắt đầu chùn bước.

Phòng hòa giải chẳng khác gì cái chợ, mặc cả là chuyện bình thường. Hòa giải viên lập tức chen vào hòa hoãn: "Thôi, mỗi bên nhường một chút, hai mươi nghìn đi, người không sao là được rồi."

"Gì mà người không sao?" Chương Tự không nhượng bộ: "Có sao."

Anh gõ bàn hai cái, dứt khoát nói: "Hai mươi lăm."

Hòa giải viên cứng họng, quay sang nhìn tài xế, ngầm ra hiệu rằng tốt nhất là nên chấp nhận đi. Ai bảo anh để người ta nắm thóp chứ? Người này không chỉ áp chế được anh về mặt đạo đức, mà còn hiểu rõ luật pháp! Không thoát được đâu.

Tài xế nghiến răng nghiến lợi, nhưng hết cách, chỉ có thể ngoan ngoãn móc tiền ra.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Bước ra khỏi đồn cảnh sát giao thông, ánh trăng chiếu lóa cả mắt, Thịnh Tiểu Dương thấy thời gian trôi nhanh đến lạ. Trong đầu cậu cứ lặp đi lặp lại hình ảnh Chương Tự vừa rồi, giọng nói đan xen giữa ôn hòa và cứng rắn khiến người ta khó mà không rung động.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!