Chương 20: Thêm một Thịnh Tiểu Dương

Vừa thấy Chương Tự đứng ở cửa phòng bệnh, Mắt To còn tưởng mình đau đến mức hoa mắt sinh ảo giác, ngơ ngẩn nghĩ, hình như anh ấy ăn mất kẹo của mình rồi!

"Cậu dẫn anh ấy đến luôn á?"

"Không phải! Sao anh ấy lại đi với cậu vậy??"

"Khoan đã!! Hai người quen nhau rồi à???"

"Ôi trời, Tiểu Dương, cậu giỏi ghê á."

"Ưm ưm!" — Thịnh Tiểu Dương vội lấy tay bịt miệng Mắt To lại.

Về sau, Mắt To líu ríu nói chuyện tiếp với Thịnh Tiểu Dương, Chương Tự nghe không rõ. Chương Tự nghiêng đầu liếc nhìn hai cái đầu mềm mềm dán sát vào nhau, hệt như đang thì thầm âm mưu gì đó. Suy nghĩ một lúc, anh bèn gọi cho Tô Diểu Diểu.

Thịnh Tiểu Dương ra hiệu cho Mắt To:

– Chiều nay mình phải ghé đồn cảnh sát giao thông.

Mắt To vẫn chưa hoàn hồn: "Cậu đi một mình à?"

Thịnh Tiểu Dương chớp mắt, cậu do dự lắc đầu, trông như không chắc chắn lắm.

"Anh ấy đã theo cậu đến đây rồi, chắc là sẽ đi cùng cậu chứ nhỉ?" Mắt To nhỏ giọng nói, cứ như sợ Chương Tự nghe thấy: "Cậu kể cho anh ấy rồi à?"

– Kể gì?

Mắt To cao giọng nói: "Kể là cậu bị nhiều người bắt nạt ấy!"

Nghe thấy rồi.

Thịnh Tiểu Dương hoảng hốt quay lại, cậu thấy bàn tay phải của Chương Tự khẽ hạ xuống, hình như còn đung đưa hai cái.

Cậu nghiêm túc làm ngôn ngữ ký hiệu với Mắt To:

– Nói nhỏ thôi!

"Ờ." Mắt To lập tức đổi đề tài: "Tiểu Dương, mình muốn ăn kẹo, cậu bóc cho mình một viên đi."

Thịnh Tiểu Dương ném viên kẹo qua, lạnh lùng nói:

– Tự bóc đi.

Mắt To vừa nhai kẹo vừa chép miệng, cô nói với Thịnh Tiểu Dương: "Cậu cứ đi đi, nếu tối mệt quá thì khỏi qua đây, đừng lo cho mình, dì hộ lý rất tốt, mình không đến mức bị đói đâu."

Thịnh Tiểu Dương gật đầu.

Mắt To mắc chứng "xấu hổ khi bày tỏ tình cảm", có vài lời khó nói ra. Thấy Thịnh Tiểu Dương có lẽ sắp đi, cô lại níu cậu lại.

"Tiểu Dương!"

Thịnh Tiểu Dương nghiêng đầu nhìn cô:

– ?

Mặt Mắt To đỏ lên: "Cảm ơn cậu."

Thịnh Tiểu Dương mỉm cười, lúm đồng tiền nhàn nhạt như ủ hương rượu lâu năm.

Sự nghiêm túc ấy chẳng giữ được quá ba giây, Mắt To lại bắt đầu khuyên nhủ. Giọng cô đanh thép mà buồn man mác, xen chút thấu hiểu: "Tiểu Dương, cứ tự nhiên thôi, cậu chỉ là yêu thầm Chương Tự thôi mà, đâu phải muốn ngủ với anh ấy đâu, cần gì phải chuẩn bị tâm lý mỗi khi gặp anh ấy chứ, không có gì phải sợ hết!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!