Chương Tự không tranh cãi với Thịnh Tiểu Dương, thừa lúc cậu còn chưa kịp phản ứng đã dứt khoát thanh toán hai chục nghìn. Thịnh Tiểu Dương trợn tròn mắt nhìn con số trên màn hình, ngẩn ngơ mất mấy lần vẫn chưa đếm cho rõ.
"Em giữ mấy hóa đơn này cho kỹ, sau này khi thương lượng bồi thường phải đưa ra." Đợi đến khi ánh mắt Thịnh Tiểu Dương hướng về phía mình, Chương Tự mới chậm rãi nói tiếp: "Bên cảnh sát giao thông đã có kết quả xử lý chưa?"
Thịnh Tiểu Dương gật đầu, cậu mở sổ ra viết: [Ngày mai sẽ đi ký giấy xác nhận vụ tai nạn.]
"Vẫn chưa nhận được đồng nào đúng không?" Chương Tự hỏi.
Thịnh Tiểu Dương đáp: "Chưa ạ."
"Vậy thì chưa cần ký vội, bảo họ tổ chức một buổi hòa giải trước đã." Chương Tự nói đến đây thì khựng lại một chút, sau đó anh dịu giọng nói: "Em cứ việc đưa ra yêu cầu cho đối phương."
Thịnh Tiểu Dương đã rời khỏi xã hội quá lâu, cậu vừa mới tập tễnh bước vào đời, vẫn còn chút kháng cự và dè chừng với chuyện giao tiếp, cũng có ít nhiều lo lắng. Cậu ủ rũ nói:
[Không ai để ý tới em hết.]
Từ đầu tới giờ, Thịnh Tiểu Dương vẫn ở trạng thái vừa bất ngờ vừa bối rối, chẳng hiểu vì sao Chương Tự lại giúp mình. Nếu chỉ vì vụ va quệt hôm đó, thật ra hậu quả cũng chẳng nghiêm trọng gì. Cái gọi là "thấy áy náy" trong lời nói của Chương Tự cũng đã được giải quyết trọn vẹn. Vậy nên giờ đây, cậu bắt đầu thấp thỏm lo âu.
Thế nhưng, trong lòng Thịnh Tiểu Dương lại có một cách lý giải khác, cậu cho rằng tất cả chỉ đơn giản là vì tính cách của Chương Tự. Anh vốn dĩ đã là người tốt rồi, còn cậu chỉ là một trong vô số bằng chứng thể hiện cho điều ấy mà thôi.
Dẫu vậy, dù ở bất cứ thời điểm hay nơi chốn nào, Thịnh Tiểu Dương vẫn cảm thấy đó là sự vinh hạnh của mình.
Thịnh Tiểu Dương ngẩng đầu lên, đôi mắt còn mơ màng nhìn thẳng vào mắt của Chương Tự.
– ?
"Sao thế?" Chương Tự hỏi: "Vẫn còn lo gì à?"
Thịnh Tiểu Dương chỉ vào con số trên màn hình thanh toán vẫn chưa biến mất, cậu hoang mang viết:
[Số tiền này nhiều quá.]
"Em viết cho tôi một tờ giấy nợ đi." Chương Tự đưa ra giải pháp: "Khi nào có tiền thì trả cho tôi."
Thịnh Tiểu Dương ngớ người, cậu không ngờ Chương Tự lại nói thẳng như vậy, rồi vui mừng gật đầu lia lịa.
– Dạ!
Lần này cậu cầm bút nghiêm túc hơn hẳn, nét chữ cũng đẹp hơn trước nhiều. Nội dung giấy nợ rất đơn giản: ai nợ ai, bao nhiêu tiền, khi nào trả, quá hạn thì thế nào.
Thế nhưng, ngay câu mở đầu cậu đã tắc tị.
Đến lúc viết tên chủ nợ, cậu kịp dừng lại, tim vẫn còn run sợ. Ánh mắt vừa bất lực vừa chột dạ khẽ liếc sang Chương Tự, không biết phải làm sao.
Thịnh Tiểu Dương cố suy nghĩ, rồi Chương Tự dứt khoát đưa tay cầm bút viết hộ. Lần này bỏ qua lối viết khải tự tinh xảo thường dùng, anh viết chữ rõ ràng, ngay ngắn. Viết xong, anh đưa bút lại cho Thịnh Tiểu Dương.
Tuy bề ngoài vẫn giữ vẻ bình tĩnh, dùng thân phận một người xa lạ để đối đáp với Chương Tự, nhưng khi đối phương bất ngờ tiến lại gần, Thịnh Tiểu Dương lại âm thầm đỏ vành tai.
Cuối cùng, khi ký tên, từng nét bút của cậu đều chậm rãi, đầu ngón tay cầm bút siết đến trắng bệch.
Hai cái tên nằm cạnh nhau trên cùng một tờ giấy, tựa như cơn gió từ khoảng không tràn vào thung lũng, khiến mọi cảnh vật trở nên xinh đẹp hơn bao giờ hết.
Tờ giấy nợ do Chương Tự giữ. Anh chỉ nhìn lướt qua một lần, rồi thẳng thắn đọc lên: "Thịnh Tiểu Dương."
Dù không nghe thấy, nhưng trái tim Thịnh Tiểu Dương vẫn nặng trĩu như cũ.
Lúc này, Đào Dã cố gắng làm giảm sự tồn tại của mình đến mức thấp nhất, hễ có thể không chạm mặt Chương Tự thì nhất định phải tránh, rồi tìm cơ hội rời đi trước. Không ngờ lại bị Chương Tự gọi lại:
"Lâu rồi không gặp."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!