Chương 18: Ảo thuật gia

Chủ tiệm sửa điện thoại nhìn bảng mạch cũ kỹ, tiếc nuối lắc đầu nói với Chương Tự: "Cái đồ cổ này tôi chịu thua rồi. Cậu nhìn xem, nó méo mó thế này, lại còn vào nước nữa? Đừng tâng bốc tôi như kiểu tôi có thể 'cải tử hoàn sinh' nữa nhé, giỏi đến mấy cũng không hồi sinh được đâu."

Thịnh Tiểu Dương thì có vẻ không sao, cảm xúc căng cứng bao lâu đến giờ cuối cùng cũng dịu lại. Cậu không quá bất ngờ với kết quả ấy, chỉ là... thấy tiếc.

Nhưng trong lòng Chương Tự vẫn như có cái gai đâm mãi không rút ra được.

Ông chủ dường như nhận ra điều gì đó, xoay tới xoay lui bảng mạch trong tay, cẩn thận kiểm tra, cuối cùng nói: "Để tôi thử xem có thể trích xuất được dữ liệu bên trong không. Cùng lắm chỉ có thể làm như vậy thôi."

Nghe đến đây, lông mi Thịnh Tiểu Dương khẽ run.....

Thịnh Tiểu Dương giật bắn người, dưới ánh mắt của Chương Tự, cậu hơi ngả đầu ra sau, vai lập tức căng cứng.

Sao lại hỏi bất ngờ thế?

Cậu hối hận vì để lộ sự vui mừng ra ngoài, cậu mím chặt môi không nói gì.

Ông chủ cắt ngang màn trao đổi không đầu không đuôi kia: "Không phải muốn khôi phục cái gì, mà là tôi có thể khôi phục được cái gì thì khôi phục thôi, chẳng có lựa chọn đâu."

Tim Thịnh Tiểu Dương đập loạn. Cậu không thể nói thật rằng trong đó chỉ có ảnh của Chương Tự. Rất nhiều ảnh.

Chưa kịp mở miệng đề xuất gì, Chương Tự đã đồng ý, anh nói được, rồi hỏi thêm: "Mất bao lâu?"

Ông chủ nhún vai: "Chờ đi, dạo này tôi hơi bận. Có thời gian thì làm."

Ông chủ chỉ vào Thịnh Tiểu Dương sau đó hỏi Chương Tự: "Cậu ấy gấp lắm hả?"

Thịnh Tiểu Dương lắc đầu, ra hiệu không gấp. Nhưng vì chột dạ, cậu hơi hoảng, vừa mở miệng ra là cổ họng lập tức bật ra một tiếng "a", âm thanh mảnh như tơ, khô và nhỏ như khe nứt.

Ông chủ cũng sửng người, quay sang cầu cứu Chương Tự: "Chuyện gì thế?"

Thái độ ông chủ lập tức nghiêm chỉnh: "Ngày mai tôi sửa xong ngay cho cậu!"

Thịnh Tiểu Dương: ...

Thật ra ông chủ cũng không mắc bệnh gì nặng, chỉ có cái miệng cứ rảnh rỗi là thích lắm mồm, nhất là khi trêu ghẹo Chương Tự với những người xung quanh anh.

Đa phần mọi người khi đối diện với người khuyết tật thường nảy sinh lòng thương cảm tự nhiên, nhưng lại sợ để lộ quá mức sẽ tổn thương đến lòng tự trọng của người đó. Vậy nên ông chủ khéo léo thể hiện mình là người đàng hoàng, còn nói: "Chỗ tôi có không ít điện thoại cũ, mẫu mã tùy chọn, giá cả cứ từ từ bàn!"

Thịnh Tiểu Dương xua tay từ chối.

– Em không có ai để liên lạc cả. Cảm ơn anh.

Không rõ Chương Tự có hiểu ngôn ngữ ký hiệu không, sắc mặt anh không đổi, chỉ khẽ "ừm" một tiếng.

Không hiểu sao, chính sự điềm tĩnh ấy lại khiến Thịnh Tiểu Dương bối rối.

Ông chủ vẫn hăng say giới thiệu: "Cái này được đấy, máy của Mỹ, độ mới 70%. Không nói đâu xa, xem video ngắn thì mượt khỏi bàn. Tôi giảm nửa giá cho cậu!"

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Chưa đi được bao xa, Thịnh Tiểu Dương đã dừng lại ở trạm xe buýt. Chương Tự như đã chờ sẵn, anh chậm rãi hỏi: "Em muốn đi đâu?"

Thịnh Tiểu Dương chưa từng nghĩ sẽ kể những chuyện xảy ra hai ngày nay cho Chương Tự nghe. Cậu vẫn luôn giữ khoảng cách với anh, những chuyện không liên quan đến anh, dù chỉ là một chút âm thanh, cũng không nên chen vào cuộc sống của anh.

Giữa họ, đến đây là kết thúc.

– Chuyện điện thoại đã giải quyết xong rồi, như vậy là tốt lắm rồi ạ. Anh không cần cảm thấy có lỗi đâu.

Thịnh Tiểu Dương giơ tay lên, cậu do dự rất lâu, cuối cùng cũng lấy hết can đảm nói với anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!