Tô mì thịt kho cay nóng hôi hổi được bưng tới trước mặt Thịnh Tiểu Dương. Chương Tự tiện tay đưa đũa cho cậu, anh hỏi: "Cần muỗng không?"
Thịnh Tiểu Dương gật đầu.
Tô Diệu Tổ vừa mới uống rượu, hơi men làm cậu ta can đảm lạ thường, bỗng thấy chuyện này có gì đó không ổn.
Tiệm mì là sản nghiệp tổ tiên nhà họ Tô, vì nhiều lý do mà sau này được sang tên cho ba của Tô Diểu Diểu. Hai năm trước ông qua đời, tài sản hợp pháp thuộc về vợ con. Ba của Tô Diệu Tổ không cam lòng, năm lần bảy lượt làm ầm cả lên, cứ lặp đi lặp lại cái lý: Đồ của nhà họ Tô sao lại rơi vào tay người ngoài? Diểu Diểu sau này phải lấy chồng, là nước đổ lá khoai, chẳng phải sẽ rơi vào tay người khác sao?
Tô Diểu Diểu lúc đầu còn tức giận, sau được Chương Tú Mai an ủi: "Mình không ngăn được miệng lưỡi thiên hạ đâu, nhưng tiền và nhà rõ ràng là của mình, có gì mà phải tức chứ?"
Tô Diểu Diểu không ngờ mẹ còn nghĩ thoáng hơn cả mình, tâm trạng cũng theo đó mà dịu lại.
Thấy tấn công bằng lời không ăn thua, ba của Tô Diệu Tổ đó lập tức giở trò, ông ta gửi Tô Diệu Tổ đến đây để "trải nghiệm cuộc sống", nhưng thực chất là để phá rối. Ai ngờ Chương Tú Mai với Tô Diểu Diểu không dễ bị lung lay, chưa kể còn có Chương Tự chắn ngay phía trước.
Cái bàn gỗ lim bị Tô Diệu Tổ đập cho rung bần bật, cậu ta ưỡn ngực hét vào mặt Chương Tự: "Liên quan gì tới mày! Tiệm mì này là của nhà họ Tô, tao cũng họ Tô!"
Đầu bếp Tống vừa bưng tô mì thứ hai đặt lên quầy, không tiện ra ngoài, trong tay còn cầm một nắm đậu phộng, bèn ngồi một bên hóng chuyện.
Thịnh Tiểu Dương ăn được vài miếng vẫn chưa no, thấy Tô Diệu Tổ quá chướng tai gai mắt, bèn lặng lẽ vòng qua sau lưng Chương Tự, định đi vào bếp.
Tô Diệu Tổ cứ tưởng mình chiếm thế thượng phong, ngẩng đầu đầy kiêu ngạo.
*Diệu Tổ nghĩa là làm rạng danh tổ tiên. Ở đây Chương Tự nói với vẻ châm biếm
Hai má Tô Diệu Tổ giật giật: "Mày nói cái gì?!"
Rồi anh lại bình thản bổ sung: "À, với lại sổ đỏ không giấu trong tiệm đâu, đêm đêm khỏi phải dậy lục tìm làm gì. Nếu cậu có lăn đùng ra chết thì chẳng còn ai khóc mả* cho ba cậu đâu. Ba cậu mà xuống âm phủ chỉ tổ bị ma quỷ cười chê."
*"Khóc mả" (
- kū fén) là hành động khóc than, thương tiếc tại nơi chôn cất người đã khuất, thường là tại mộ của người thân. Đây là một phần của các nghi lễ tang ma và tưởng niệm trong nhiều nền văn hóa, thể hiện sự đau buồn và tôn kính đối với người đã mất.
Mặt Tô Diệu Tổ đỏ như gan heo.
Đầu bếp Tống xuýt xoa: "Mồm miệng thằng nhóc này... đúng là đỉnh thật đấy."
Thịnh Tiểu Dương không nghe được, cũng chẳng nhìn rõ khẩu hình của Chương Tự, nhưng khí thế ấy — ngầu muốn xỉu.
Chương Tự nheo mắt, anh lạnh lùng nhìn Tô Diệu Tổ: "Còn chuyện mấy nghìn bị thiếu trong hai tháng gần đây đủ để lập hồ sơ hình sự rồi đấy. Mai tôi sao chép bản sao camera, gửi thẳng cho ba cậu, báo công an hay không mặc ông ta quyết định."
Mặt Tô Diệu Tổ tái nhợt. Cậu ta im lặng hồi lâu mới nặn ra được một câu: "Tao rút nguồn camera từ lâu rồi!"
Tô Diệu Tổ nghẹn lời, cơn giận bùng lên trong lòng, cậu ta chỉ thẳng vào mặt Chương Tự mắng như tát nước: "Ba tao nói không sai! Chương Tú Mai thiên vị mày nên mới nuôi mày như con ruột, chắc cho mày không ít tiền chứ gì? Tụi bây là người một nhà! Ai thèm quan tâm đến sống chết của Tô Diểu Diểu chứ! Sổ đỏ tiệm này có chắc là tên Diểu Diểu không? Tao phải kiện mày!
Tao..."
Tô Diệu Tổ mặt đỏ như gấc, hai mắt trợn trừng như sắp ngất tới nơi. Đúng lúc Thịnh Tiểu Dương quay về, tay bưng một tô sứ lớn.
Thịnh Tiểu Dương chẳng nhìn anh.
Tô Diệu Tổ vẫn đang điên loạn, Thịnh Tiểu Dương đi lướt qua cậu ta, "vô tình" để Tô Diệu Tổ hất văng tô sứ. Cậu nhanh tay xoay cổ tay, làm tô nghiêng đi, nước mì nóng hổi dội thẳng lên ngực Tô Diệu Tổ.
Cậu ta gào thét nhảy dựng cả lên, Thịnh Tiểu Dương thì không nghe thấy gì.
Đầu bếp Tống há hốc mồm, tay cầm đậu phộng mà quên luôn cả nhai: "Trời ơi, ngoan ngoãn kiểu gì mà đáng sợ dữ vậy..."
Thịnh Tiểu Dương mở to mắt, rồi chỉ trong chớp mắt, tất cả mọi người và mọi vật trong tầm mắt cậu đều hóa thành những cái bong bóng bảy màu, nhưng chỉ có Chương Tự là rõ nét sáng ngời. Anh như chuyến tàu nhỏ xình xịch lao ra từ trái tim Thịnh Tiểu Dương, men theo dòng máu len lỏi khắp cơ thể, cuối cùng gom tụ lại nơi lòng bàn tay, rồi dần dần hóa thành một mặt trời rực rỡ.
Thịnh Tiểu Dương không kiềm chế được, cậu vô thức siết chặt đầu ngón tay, nhẹ nhàng quấn lấy đốt ngón tay của Chương Tự rồi lại lập tức buông ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!