Chương 16: "Nhất Gian Lưu Thủy"

Thịnh Tiểu Dương rời đi cùng Chương Tự, cậu luôn đi theo sau anh. Mỗi khi Chương Tự dừng lại, cậu cũng dừng theo, rồi nghiêng đầu nhìn anh, ra hiệu hỏi:

— Sao vậy ạ?

Bọn họ cứ như đang đi loanh quanh không có đích đến. Đến khi ngẩng đầu lên, tấm biển hiệu "Nhất Gian Lưu Thủy" đập thẳng vào mắt cậu.

Thịnh Tiểu Dương chần chừ không bước tiếp.

Thịt Kho cất tiếng "gâu gâu" nũng nịu, như thể dâng lên luồng tự tin "địa bàn của con, con làm chủ", nó lon ton chạy tới trước mặt Thịnh Tiểu Dương, ngoạm lấy ống quần cậu.

Chú chó dũng cảm ra sức lôi người vào nhà.

Vải quần của Thịnh Tiểu Dương thì lại chẳng tốt là bao, bị hàm răng Thịt Kho cắn kéo làm kêu một cái "xoẹt", nó rách toạt ra. Cậu chẳng còn bao nhiêu cái quần tươm tất, vì sốt ruột quá nên đành theo lực kéo của Thịt Kho mà loạng choạng bước vào "Nhất Gian Lưu Thủy."

Đúng lúc đó, Chương Tự lên tiếng ngăn lại: "Thịt Kho."

Anh gõ lên bàn hai cái "cộc, cộc" rồi gọi: "Lại đây."

Thịt Kho ngoan ngoãn quay về.

Trong "Nhất Gian Lưu Thủy" chất đầy gỗ, có đủ kích cỡ, hình dạng không cái nào giống cái nào. Hương gỗ nồng nàn lan tỏa trong không khí, cứ như đang đứng giữa rừng sâu. Những khúc gỗ mà Thịnh Tiểu Dương nhặt được dưới tầng hầm đều là bán thành phẩm mà Chương Tự đã bỏ đi, từng khúc gỗ ấy đều là từ nơi này mà ra.

Cho nên khi bất ngờ bước chân vào "thánh địa", Thịnh Tiểu Dương không khỏi bối rối, cậu siết chặt đầu ngón tay, cả người lúng túng, trong lòng dâng lên cảm giác chột dạ mơ hồ.

Một lúc sau, Chương Tự đưa ngón trỏ chạm nhẹ vào vai Thịnh Tiểu Dương.

Cậu quay đầu nhìn anh, chớp chớp mắt:

—?

Thịnh Tiểu Dương bèn ngồi xuống cái ghế nhỏ bên ổ của Thịt Kho, hai tay ôm đầu gối, rụt người thành một khối nhỏ. Cậu cầm lấy quả táo, không cắn ngay mà chỉ dùng răng cửa gặm từng chút một, chẳng mấy chốc đã gọt ra một vết lõm nhỏ, rồi tiếp tục mở rộng phạm vi.

Thịt Kho cũng nằm bên chân cậu, nó hăng say bới bát thức ăn cao cấp của mình.

Thú vị thật.

Áo của Thịnh Tiểu Dương thì ướt, quần thì rách, đầu đinh cũng đã mọc thành đầu xù rồi, từng giọt nước lặng lẽ nhỏ xuống mặt cậu, trông vừa nhếch nhác vừa tội nghiệp.

Thịnh Tiểu Dương ngẩng đầu, ngước nhìn anh, chớp chớp mắt.

—?

"Em thay đồ đi, coi chừng cảm lạnh."

Giọng Chương Tự rõ ràng, nhịp nói chậm rãi. Thịnh Tiểu Dương dán mắt vào môi anh, ngơ ngác gật đầu — cậu không biết từ chối Chương Tự.

Thịnh Tiểu Dương lúc này mới nhận ra điều gì đó, cậu lúng túng đứng dậy, cúi thấp đầu, không để anh phát hiện vành tai đỏ bừng của mình.

Quần áo của Chương Tự quá rộng so với Thịnh Tiểu Dương. Cậu như bị một đám mây to mỏng phủ lên người. Cổ áo trễ xuống dưới xương quai xanh, nghiêng đầu một chút là bả vai gầy gò liền lộ ra. Cậu kéo lại, bên này ngay ngắn thì bên kia lệch.

Thịnh Tiểu Dương hoang mang. Cậu vẫn không hiểu vì sao mình lại có mặt ở nơi này.

Thịnh Tiểu Dương cứng đờ gật đầu, rồi lại xấu hổ lắc đầu. Chuyện gấp mà chẳng có cách giải quyết thì đối với một con ruồi mất đầu như cậu, cũng chẳng còn là chuyện gấp nữa.

Thịnh Tiểu Dương mơ mơ màng màng, không biết mình đang đợi điều gì. Nhưng đối diện với Chương Tự, cậu lại thấy lòng bình yên đến lạ, thế là cậu quay về ngồi lại ghế nhỏ. Thịt Kho ngậm đồ chơi chạy đến tìm cậu. Cậu bật cười ném quả bóng đi, rồi vỗ nhẹ lên đầu nó:

— Nhặt rồi đem về nhé.

Thịt Kho thè lưỡi, tung tăng chạy khắp phòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!