Chương 15: "Em đến muộn quá rồi."

Chương Tự tới sớm mười phút. Nơi này thường xuyên xảy ra tai nạn nên đã bị chặn bằng các khối bê tông, xe không vào được, vì thế xung quanh trở nên yên tĩnh hơn hẳn. Ban đầu anh đứng đợi, sau đó thì ngồi xuống một tảng đá. Anh luôn mang theo giấy bút, lúc rãnh rỗi thì vẽ vời cho đỡ buồn.

Chương Tự đứng dậy, duỗi đôi chân cứng đờ. Gió đêm thổi qua làm áo sơ mi bay phấp phới, trông có chút cô quạnh, nhưng ánh mắt anh vẫn bình thản mà nhìn chăm chăm về phía con hẻm nhỏ hẹp phía trước. Một lúc sau, anh châm một điếu thuốc, tàn lửa mờ nhạt dần dần bị màn đêm nuốt chửng.

Thịnh Tiểu Dương không đến.

(truyện chỉ được đăng tại w@attpad: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Chân phải của Mắt To bị gãy, máu chảy không ngừng, sau đó còn đau đến mức ngất xỉu. Thịnh Tiểu Dương tự nhắc mình phải giữ bình tĩnh, từ lúc xảy ra tai nạn cho tới khi vào bệnh viện, cậu bận đến mức không kịp nghỉ chân.

Nói về đánh nhau hay ngồi tù thì cậu có kinh nghiệm, nhưng gặp tai nạn giao thông rồi xử lý trách nhiệm, đàm phán bồi thường... toàn những chuyện lằng nhằng đầy rẫy ngõ ngách, Thịnh Tiểu Dương bị kéo đi tứ tung, cậu không hiểu gì cả nên cũng chẳng có tiếng nói.

Cảnh sát giao thông xử lý hiện trường rất gọn gàng, Thịnh Tiểu Dương chỉ chen vào hỏi được vài câu. Cuối cùng xe gây tai nạn bị kéo về đồn giao thông, chú cảnh sát để lại một câu: "Hôm kia đến đồn giao thông một chuyến, lấy biên bản xác nhận tai nạn." Thế là xong việc.

Tài xế gây tai nạn ung dung rời đi, vì có công ty bảo hiểm chống lưng nên chẳng thèm quan tâm đến sự hoang mang và giận dữ của Thịnh Tiểu Dương.

Chuyện ở đồn giao thông thì cứ từ từ, quan trọng nhất là bên bệnh viện. Mắt To sắp phải mổ, bác sĩ đưa giấy báo chi phí, giục Thịnh Tiểu Dương đi đóng tiền.

Thịnh Tiểu Dương đào đâu ra tiền? Cậu có mỗi một tệ thì làm sao mà mổ đây?

Cậu đứng ở khoa cấp cứu, cứ như khúc gỗ cắm rễ tại chỗ, bác sĩ gọi mấy lần liền, hỏi còn muốn làm phẫu thuật không mà cậu vẫn không có phản ứng. Họ phải tới trước mặt cậu, giọng điệu bắt đầu thiếu kiên nhẫn.

Thịnh Tiểu Dương áy náy, chỉ vào tai rồi chỉ miệng mình, xua tay ra hiệu.

Bác sĩ chợt hiểu ra, lộ rõ vẻ khó xử, cũng lập tức xin lỗi: "À xin lỗi, tôi không biết cậu bị như vậy." Rồi lại hỏi: "Vậy giờ các cậu định thế nào?"

Thịnh Tiểu Dương viết vài chữ đơn giản: Tai nạn xe, không nhà, không tiền.

Bác sĩ nói: "Để tài xế gây tai nạn tạm ứng trước đi, ca này bắt buộc phải mổ."

Nhưng tên tài xế lại trở mặt, nghi ngờ họ cố ý lao vào xe ăn vạ, sau đó im như thóc, giao hết cho bên bảo hiểm xử lý. Tóm lại là không lấy được đồng nào, phải đợi kết quả cuối cùng rồi mới làm theo quy trình bồi thường.

Nói theo lý thì chuyện đó không sai, nhưng có những chuyện không thể chỉ dùng lý lẽ để giải quyết.

Bệnh viện là nơi cận kề sinh tử, bác sĩ dù từng chứng kiến biết bao cảnh sống chết, đôi lúc cũng không khỏi động lòng trắc ẩn.

"Loại người đó là cố tình ỷ vào việc các cậu không biết luật mà lên mặt. Phải kiếm ai đó vừa to cao vừa mạnh mẽ ra mặt mới dọa được hắn ta. Đâu ra cái chuyện không chịu trả tiền chứ!"

Nhưng bên cạnh Thịnh Tiểu Dương không có ai to cao mạnh mẽ cả, cậu chỉ có mỗi cái bóng đơn độc, còn lẽ phải ở nơi đâu thì cậu chẳng biết.

Mắt To khi tỉnh khi ngất, miệng luôn kêu đau, huyết áp cứ hạ dần.

Bệnh viện quyết định phải phẫu thuật ngay. Nhưng cũng nói trước với Thịnh Tiểu Dương, nếu sau này không đóng được viện phí thì cũng không thể tiếp tục điều trị được, bọn họ đành chịu.

Ca mổ kéo dài ba tiếng. Thịnh Tiểu Dương ngồi chờ bên ngoài, cậu đứng mỏi cả chân, mà ghế thì không còn, thế là cậu đành ngồi bệt xuống sàn. Sàn bệnh viện lạnh, tường cũng lạnh. Cậu ngước nhìn trần nhà, đèn huỳnh quang chiếu thẳng vào mắt làm mắt cậu đau nhức.

Cậu mơ mơ màng màng mười phút, đầu óc cậu giờ toàn nghĩ đến chuyện kiếm tiền.

Trừ việc cướp bóc ra thì những việc khác đều kiếm tiền rất chậm. Nghĩ tới nghĩ lui, có vẻ chỉ còn cách đi cướp mà thôi.

Không phải Thịnh Tiểu Dương đã mất hết ý chí, mà là cậu rơi vào đường cùng rồi. Nếu một ngày nào đó bản thân cậu gặp nạn, thì cậu thà chết quách đi cho xong, chứ năng lực chịu đựng rủi ro của cậu quá kém, sống chỉ chuốc thêm đau khổ mà thôi.

Mắt To được đưa vào phòng bệnh năm người, bên trong quá ồn ào, không nghỉ ngơi được. Thịnh Tiểu Dương không thuê nổi hộ lý cho cô, mà một mình cậu thì lại không xuể.

Người phụ nữ nằm ở giường bên cạnh tính tình tốt bụng, nói với Thịnh Tiểu Dương: "Cần thuê hộ lý thì cứ thuê đi, có phải tiền của cậu đâu. Sau này bồi thường đầy đủ rồi, biết đâu còn dư ấy chứ! Giờ phải lo mà nghỉ ngơi cho tốt."

Thịnh Tiểu Dương viết: Tôi không có tiền thuê hộ lý.

Người phụ nữ lập tức bày cho cậu một cách, đó chính là đi tới quầy y tá ký một loại giấy bảo lãnh gì đó, có thể để hộ lý đến chăm sóc trước, sau này trả tiền cũng được. Bây giờ bệnh viện người ta đề cao dịch vụ chất lượng, cũng rất nhân văn nữa, lúc đó cậu chỉ cần đánh giá năm sao là xong!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!