Chương 14: "Ngày mai em có rảnh không?"

Tất nhiên, Thịnh Tiểu Dương không hề hay biết những điều ấy. Cậu rất biết giữ chừng mực, chưa bao giờ hấp tấp bước vào khu rừng riêng biệt thuộc về Chương Tự.

Đó là thung lũng của riêng anh.

Thịnh Tiểu Dương hoang mang, đầu óc rối bời, nhưng lại không nỡ rời đi. Cậu đưa ngón trỏ ra, mân mê vành bát, ánh mắt chăm chú nhìn phần nước lèo còn sót lại dưới đáy.

Cơn đói dần tan đi, sự căng thẳng lại một lần nữa tràn ngập đầu óc. Toàn thân Thịnh Tiểu Dương căng cứng, thần kinh căng như dây đàn. Khi Chương Tự vươn tay đến gần mặt cậu, suýt nữa là làm cậu nghẹt thở.

Cậu nhẹ nhàng ngước mắt lên, chạm phải ánh mắt mơ hồ của đối phương. Lưng Thịnh Tiểu Dương thẳng tắp, môi mím chặt, chẳng thể tỏ ra tự nhiên nổi.

Ngay lúc lớp ngụy trang mang tên "lý trí" sắp sụp đổ, Chương Tự cất tiếng.

"Điện thoại sửa xong chưa?"

Thịnh Tiểu Dương ngẩn ra, ánh nhìn dần dần rơi xuống đôi môi anh, nghiêng đầu đầy khó hiểu nhìn anh.

Thịnh Tiểu Dương chăm chú nhìn một hồi rồi khẽ lắc đầu.

Sau một hồi quanh co, hóa ra chỉ là để hỏi chuyện này. Cậu ngơ ngác hiểu ra, nhẹ nhõm thở phào.

Đã tìm rồi, nhưng chẳng ai buồn để mắt tới cái điện thoại cũ nát dành cho người già của cậu.

Khó nói thành lời, Thịnh Tiểu Dương làm được phân nửa ngôn ngữ ký hiệu rồi sực nhớ ra Chương Tự không hiểu. Cậu đành rụt tay lại, ngoan ngoãn đặt cả hai bàn tay lên đầu gối.

Vừa hay, Thịt Kho đã ăn no uống đủ, nó lạch bạch chạy tới cọ vào chân anh. Chương Tự cúi xuống xoa đầu nó, nhân tiện cong môi cười.

"Là tôi làm hỏng điện thoại của em, vẫn luôn thấy áy náy không thôi." Anh nói: "Dạo này tôi có ghé đầu đường mấy lần nhưng không gặp được em, nên mãi vẫn chưa nói được câu này."

...

Thịnh Tiểu Dương nhẹ nhàng gật đầu, rồi như chợt hiểu ra gì đó, cậu vội vã lắc đầu thật mạnh. Ngoài hai động tác ấy ra, cậu chẳng biết bày tỏ cảm xúc kiểu gì khác nữa.

Lại một lần nữa, Thịnh Tiểu Dương chợt nhận ra, giữa cậu và Chương Tự là hai thế giới khác biệt. Một bình thường, một bất thường, giữa họ là cả một dải ngân hà ngăn cách, ngôn ngữ và tâm hồn đều chẳng thể bắc cầu.

Một nửa cảm xúc còn dang dở của Thịnh Tiểu Dương lập tức ngưng lại.

—?

Anh hỏi cái này làm gì chứ?

Cậu cau mày, vẻ mặt thoắt cái trở nên cảnh giác, thậm chí còn có hơi dữ.

Anh ngừng một chút, lại hỏi: "Trong máy có gì quan trọng không?"

Thịnh Tiểu Dương lắc đầu.

"Vậy thì..."

Chưa kịp nói xong, tờ giấy nhăn nhúm trên bàn đã được đẩy qua, lần này có thêm ba chữ:

[Em không mang.]

Không ngờ trò chuyện trực tiếp cũng có độ trễ như nhắn tin.

Thịnh Tiểu Dương cầm bút, nghiêng người vươn tay qua nửa cái bàn, nắn nót viết thêm một dòng chữ xiêu vẹo:

[Có thứ rất quan trọng.]

Giữa hàng lông mày của Thịnh Tiểu Dương là sự trong trẻo, sạch sẽ và ngay thẳng. Tuy cậu rất tiếc nuối nhưng vẫn bình thản đón nhận sự thật.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!