Chương Tự có một căn hộ cao cấp ở trung tâm thành phố, đã mua từ lâu nhưng chưa từng được sửa sang, anh cũng chẳng thích ở đó. Cuộc sống thường ngày của anh gắn liền với đường Giang Bình, nơi đó mới thực sự là nhà của anh.
"Nhất Gian Lưu Thủy" thoạt nghe có vẻ nhỏ, nhưng có đủ những cái cần có. Tầng một là nơi khắc gỗ, buôn bán; tầng hai có phòng khách, phòng ngủ và cả ổ cho chó, Thịt Kho được thả rong vui đùa khắp nơi. Tầng ba là một gác xép nhỏ, anh ít khi lên đó nên bụi bám thành lớp.
Lúc một rưỡi sáng, anh đưa Thịnh Tiểu Dương đến đường Giang Bình, ghé vào tiệm mì của gia đình.
Tiệm mì cũng biết chạy theo thời đại, còn gắn cả khoá vân tay hiện đại. Có điều chẳng khác gì bịt tai trộm chuông, cái khoá sắt hình chữ U cũ kỹ, hoen gỉ vẫn còn đong đưa trên khung cửa, năm tháng tích tụ lại như một ký hiệu chẳng ai xoá được.
Hai tiếng "tít tít" vang lên, khóa được mở ra, âm thanh vang lên trong đêm vắng lặng khiến tim người ta đập rộn ràng.
Thịnh Tiểu Dương đang nhìn ra mặt sông, nơi có một chiếc thuyền mui đen đang neo đậu. Dù không có gió nhưng mặt nước vẫn có gợn sóng nhẹ, con thuyền cũng lắc lư theo.
Ánh đèn màu cam vàng ấm áp từ tiệm mì hắt ra rực rỡ.
Thịnh Tiểu Dương hoàn hồn, ánh mắt đầu tiên là nhìn Chương Tự, mang theo chút chột dạ, sau đó vội lảng đi, nhìn vào bên trong tiệm.
Bàn ghế trong tiệm đã không còn như xưa, ký ức mơ hồ dắt cậu quay về những ngày trốn chạy tạm bợ. Ngoài việc Chương Tự xuất hiện trong cuộc đời cậu ra, mọi thứ còn lại đều rất khổ.
Sự u sầu giữa hàng mày của cậu rơi trúng vào mắt Chương Tự, làm anh có hơi khó đoán.
Thịnh Tiểu Dương lại né tránh không nhìn anh.
Thịnh Tiểu Dương có muốn giả mù cũng không giả nổi.
Cậu nhíu mày, vẻ mặt như đang hỏi: "Anh đang làm gì thế?"
Thịnh Tiểu Dương không biết đáp thế nào, tim cậu đập thình thịch, lúc đi vào thì sơ suất không để ý bậc thềm mà bị vấp. Giống hệt như là lần đầu đến đây vậy.
Về sau nghĩ lại, cậu mới nhận ra đó đúng là lần đầu cậu bước vào từ cửa chính.
Gương mặt Chương Tự vẫn không thay đổi, nụ cười vẫn dịu dàng như cũ. Anh đưa tay đỡ cậu: "Cẩn thận."
Thịnh Tiểu Dương như bị bỏng, cậu theo bản năng lùi lại giữ khoảng cách, chỉ cần hơi nhúc nhích một chút là luống cuống cả tay chân. Trước mặt Chương Tự, cậu như biến thành một đứa ngốc. Cậu gật đầu lấy lệ, ý muốn nói: "Dạ, em sẽ cẩn thận."
"Em cứ ngồi tự nhiên." Anh nói xong thì đi vào bếp.
Thịnh Tiểu Dương chọn cái bàn sát bức tường phía tây, kéo ghế ngồi ngay ngắn, hai tay đặt lên mặt bàn, ngồi thẳng như khúc gỗ, không dám cử động.
Thịt Kho cũng ở đó, nó nằm rạp bên chân cậu, cả người lẫn chó đều ngoan ngoãn đến lạ thường.
Chú chó gỗ nhỏ xíu bên cạnh chậu cây ở bậu cửa sổ vẫn còn đó. Mấy ngày nay trời không mưa, nắng chiếu rực rỡ làm cây cối tươi tốt, chú chó gỗ trông cũng tràn đầy sức sống hơn hẳn.
Thịnh Tiểu Dương mím môi, khoé miệng hơi cong lên, làm hiện ra lúm đồng tiền.
Dễ thương chết đi được, cậu nghĩ. Tim ngứa ngáy, tay cũng ngứa ngáy, cậu cúi xuống, đưa tay xoa đầu Thịt Kho.
Thịt Kho sung sướng, kêu "ư ư" đầy mãn nguyện.
Chương Tự không giỏi nấu nướng, anh bảo sẽ nấu mì cho Thịnh Tiểu Dương, nhưng chẳng biết ước lượng thế nào cho vừa. Nước sôi, anh cho một nắm mì vào, sợ ít nên lại thêm một nắm nữa, cuối cùng mì trào cả ra ngoài. Mớ mì đầu thì sắp nát, mớ sau lại còn sống.
Thôi, vớt ra cho Thịt Kho ăn vậy, làm lại nồi khác thôi.
Bụng Thịnh Tiểu Dương réo ùng ục. Ban ngày bị k*ch th*ch nhiều quá nên không cảm nhận rõ, giờ thả lỏng rồi, cơn đói ào lên như muốn nhấn chìm cả đầu óc. Tinh thần thì nhẹ nhõm, nhưng thể xác lại chịu đòn tơi tả.
Khi nào mới được ăn đây? Đầu cậu như sắp bốc khói rồi — đói quá.
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Mành tre trúc ở cửa giao món được cuộn lên, có thể nhìn thấy khung cảnh bên trong. Chương Tự đang lấy bát, anh tắt bếp, vớt mì lên tô, rắc gia vị, bày biện gọn gàng. Động tác thuần thục, nhìn như có kinh nghiệm lắm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!