Chương 12: "Đói không?"

"Em không sao chứ?" Anh hỏi.

Thịnh Tiểu Dương không nghe thấy, cũng không thể cất tiếng. Cơn đau làm cậu choáng váng vô cùng, phải mất một lúc mới dịu đi. Cậu lén liếc mắt về phía Chương Tự, theo dõi từng cử động của anh, rồi cảm thấy bên cạnh như tỏa ra hơi nóng hầm hập. Chương Tự như mặt trời nhỏ nhẹ nhàng tiến lại gần cậu.

Thịnh Tiểu Dương cảm thấy bản thân vừa bẩn vừa hôi, mồ hôi nhễ nhại đầy người. Khi Chương Tự đưa tay tới, cậu lập tức lùi lại một chút.

Động tác của Chương Tự bỗng khựng lại, anh không muốn cưỡng ép cậu, tay thuận thế buông xuống, tự nhiên cúi người xuống nhặt súng phun cao áp dưới đất lên. Thịnh Tiểu Dương tránh đầu ngón tay anh, cậu đón lấy vòi nước rồi gật đầu thay lời cảm ơn.

Cái sự rụt rè chẳng rõ nguyên cớ ấy của Thịnh Tiểu Dương khiến Chương Tự thoáng ngẩn người. Anh cũng hơi lùi lại nửa bước, giữ một khoảng cách xã giao thân thiện. Anh đưa mắt quan sát Thịnh Tiểu Dương, nhưng đối phương lại cúi đầu, không nhìn anh lấy một lần.

Những dấu vết đời thường, cuộc gặp gỡ tình cờ, sự né tránh vội vàng, cả vài ba lần thăm dò mơ hồ, tất cả đều giống hệt làn gió mùa hè thoảng qua, không hình, không dạng. Chương Tự vốn không thích bị người khác âm thầm theo dõi như vậy. Nếu không hiểu rõ mục đích của đối phương, anh sẽ dứt khoát chặt đứt mọi manh mối từ sớm.

Thế nhưng, dáng vẻ của Thịnh Tiểu Dương lại khiến người ta không nỡ, c** nh* con, đứng trước mặt anh lúc nào cũng như muốn thu mình lại, giống như viên bánh nếp mềm nhũn, lại như Thịt Kho sợ bị đuổi khỏi bếp vì lỡ phạm lỗi. Nếu bị dồn đến đường cùng, chắc chắn sẽ buột miệng "gâu" lên hai tiếng mà khóc mất.

Chỉ là... Chương Tự chưa bao giờ nỡ đuổi Thịt Kho đi, còn Thịnh Tiểu Dương từ lúc lớn đến giờ cũng chẳng mấy khi khóc.

Tính đi tính lại, Chương Tự vẫn không đủ lạnh lùng. Có vài lời anh chẳng thể thốt ra, ví dụ như: "Tại sao em cứ bám theo tôi mãi thế?" hay "Sau này đừng như vậy nữa."

Có khi... cậu cũng có nỗi khổ riêng chăng?

Một nhân viên khác đem chìa khóa trả cho Chương Tự, người đó bảo xe đã rửa xong, ra quầy thanh toán là được. Nếu thấy hài lòng, có thể làm thẻ hội viên, lần sau đến cho tiện.

Từ đường Giang Bình đến đây không xa, nhưng Chương Tự cũng không định ghé qua. Hôm đó anh lướt xem video ngắn, vô tình thấy một tiệm rửa xe được quảng cáo rất hút mắt: "nơi chốn cuối cùng dành cho người khuyết tật", cái tên nghe đã thấy có vấn đề, kiểu gì cũng có chiêu trò bẩn. Anh chẳng mấy hứng thú, đang định vuốt qua thì bất chợt bắt gặp Thịnh Tiểu Dương, gương mặt cậu nghiêm nghị, cậu tập trung rửa xe, từng động tác đều cẩn thận, tỉ mỉ.

Trùng hợp đến mức kỳ lạ, như bị ma xui quỷ khiến, Chương Tự liền ghé thử xem sao.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Thịnh Tiểu Dương làm xong phần việc của mình lại tiếp tục chuyển sang chiếc xe kế tiếp. Hôm nay cậu hơi bận, dù biết dẫu có vắt sức bao nhiêu thì số tiền nhận về cũng không tăng được một đồng. Trước khi rời đi, cậu không kìm được mà theo thói quen liếc mắt nhìn anh một cái, đuôi mắt hơi cong lên một chút, cậu lén nhìn Chương Tự.

Tim Thịnh Tiểu Dương giật thót lên, sống lưng cứng lại, đến cả bước chân cũng không còn vững vàng.

Lần trước bị thương tình cờ gặp lại anh rồi làm người anh dính đầy máu là lần đầu tiên cậu nhìn thấy vẻ mặt này của anh, chắc là anh không vui. Cậu bắt đầu hoảng loạn, luôn tự hỏi, nếu Chương Tự thấy ghét mình thì sao? Mặc dù hiện tại chưa có, nhưng cảm giác ấy như thanh kiếm treo lơ lửng trên đầu cậu, chỉ chờ rơi xuống là đâm vào tận xương tủy, như một trận tra tấn chậm rãi trước cơn giông bão.

Là do mình vô lễ rồi. Thịnh Tiểu Dương không biết bản thân đã hối hận, tự trách bản thân không nên lại gần Chương Tự bao nhiêu lần, giờ thì mọi thứ hỏng bét cả rồi.

Càng nghĩ càng buồn, bước chân cậu vội vàng hơn, rồi vô tình vấp phải thứ gì đó, làm vang lên một tiếng "choang" lớn.

Chưa kịp nói hết câu, cánh cửa đóng kín của văn phòng bên cạnh bất chợt rung lên ầm ầm. Mọi sự chú ý lập tức bị thu hút về phía đó, trừ Thịnh Tiểu Dương.

Ánh mắt Chương Tự trầm xuống đôi chút, nhưng vẻ mặt vẫn điềm tĩnh, nhàn nhạt như cũ.

Lúc này, không ai để ý tới cảm xúc của Thịnh Tiểu Dương, cũng không ai nhận ra ánh mắt Chương Tự đang dừng lại ở đâu. Cánh cửa văn phòng bị giật mạnh ra, đồng thời vang lên tiếng hét thất thanh và cả tiếng chửi rủa thô bạo của ông chủ.

Người bên ngoài hoang mang khó hiểu nhìn nhau.

Thịnh Tiểu Dương bắt được ánh mắt bọn họ, lúc này cậu mới như sực tỉnh, cũng quay đầu nhìn theo.

Tiểu Khương bò ra ngoài, quần áo xộc xệch, đi chân trần, dấu tay hằn rõ trên hai má. Cậu ấy không biết kêu cứu, chỉ biết hét, tiếng hét the thé như xé tai ấy khiến người nghe sởn da gà.

Người sáng mắt chỉ cần liếc một cái là biết chuyện gì đã xảy ra.

Tên chủ tiệm, gã đàn ông nổi tiếng đỏng đảnh ấy vừa k** kh** q**n bước ra, mặt mày cũng chẳng ra gì. Ông ta túm chân Tiểu Khương định lôi cậu ấy trở lại, miệng mắng chửi om sòm: "Mẹ kiếp! Tao cho mày cơ hội mà mày không biết điều!"

Cơn giận mà Thịnh Tiểu Dương đè nén suốt mấy ngày nay bị nói câu đó làm bùng nổ. Cậu sải bước đi tới, sắc mặt âm u như mây đen. Một con chó con khi bị dồn đến đường cùng cũng sẽ cắn người.

Thịnh Tiểu Dương giơ chân đá mạnh vào gã chủ tiệm, rồi tiện tay chụp lấy cái mỏ lết trong hộp đồ nghề, vung lên nhắm thẳng đầu ông ta.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, Tiểu Khương bật khóc gào lên, xung quanh có người ngăn cản: "Đừng, đừng mà!" nhưng không ai kịp lao tới cản lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!