Trong bảy ngày làm việc, mỗi ngày cậu được trả 80* tệ, vậy mà chỉ vì lúc rửa xe lỡ làm đổ ly cà phê lên bảng điều khiển trung tâm, cậu bị trừ hẳn 100**, suýt nữa thành người đi làm phải trả ngược lại tiền cho chủ. Sau cú sốc ấy, cậu đã rút ra được bài học, lại tiếp tục kiên nhẫn làm việc. Sau này, cậu mới nghe Đào Dã kể, chuyện cà phê thật ra là do ông chủ giở trò, ông ta cố tình dời ly đi, không có khó khăn thì cũng phải tạo ra khó khăn, nhất định phải kéo Thịnh Tiểu Dương xuống hố, như thể phát thêm cho cậu 100 tệ là công ty sẽ phá sản vậy.
* ≈290.000 VND
** ≈365.323 VND
"Sau này nhớ cẩn thận hơn đó."
Thịnh Tiểu Dương chẳng nổi giận. Với cậu, tiền không phải là thứ gắn với giá trị tinh thần hay niềm an ủi gì to tát, nhiều hay ít cũng thế, đủ mua bánh bao là được, bằng không thì bao nhiêu cũng không đủ để lấp đầy cái hố trong lòng.
Cậu có thể hiểu vì sao những nhân viên khuyết tật vẫn cam chịu một gã đàn ông vừa độc ác vừa nhỏ nhen như vậy mấy năm trời. Ngoài lý do kinh tế cùng với việc bản thân vốn đã khó kiếm việc làm, phần nhiều là vì họ vẫn mong muốn mình có thể có chút giá trị nhỏ bé nào đó cho gia đình, hoặc cho xã hội.
Chỉ là, cậu không thể hiểu nổi Đào Dã.
Một người ít nói, tính cách cũng chẳng khá hơn Thịnh Tiểu Dương là bao.
Nhưng Đào Dã rất thông minh, không chỉ thể hiện ở năng lực chuyên môn. Tất cả những cái bẫy mà ông chủ đặt ra đều bị Đào Dã phát hiện, nhưng vì anh ấy vừa rẻ lại vừa giỏi, ông chủ không dám đuổi. Không nhìn thì thôi, hễ thấy Đào Dã là ông ta phải tránh đường.
Thịnh Tiểu Dương âm thầm quan sát, học hỏi theo.
Đào Dã ném cho cậu một cây cờ
-lê: "Học chút kỹ thuật đi, sau này sẽ có ích đó."
Thịnh Tiểu Dương ghi nhớ lời Đào Dã, chăm chỉ học vài ngày, nhưng cậu nhanh chóng nhận ra mình không hợp với việc đó. Mới chỉ phân biệt các logo xe thôi là cậu đã hoa mắt chóng mặt, huống chi là cả đống linh kiện tinh vi dưới nắp capo. Cậu thà đi đánh nhau còn hơn.
Sửa xe à? Cậu mà làm thì chắc sẽ bốc cả cái xe lên mất, tiện thể ném luôn gã ông chủ thối tha kia lên trời rồi cho nổ một thể.
Còn việc vì sao Đào Dã vẫn chưa rời đi, theo quan sát của Thịnh Tiểu Dương, có lẽ Đào Dã đang âm thầm nuôi mộng soán ngôi. Trước mắt thì mượn nền mống hiện tại để xây dựng nguồn lực, mạng lưới quan hệ và tệp khách hàng riêng, vừa làm vừa tìm cách xoay tiền. Từng bước leo lên, dùng năng lực của mình để bảo vệ những con người bị số phận trêu đùa.
Bởi vì chỉ khi thật sự đồng cảm, người ta mới có đủ động lực để vượt qua cuộc sống.
Thịnh Tiểu Dương rất khâm phục Đào Dã. Anh ấy có mục tiêu, còn cậu thì không.
Ông chủ bước vào, cười nịnh hót y như chó săn. Đi theo sau là một cậu ấm đến độ xe. Ông ta nhanh nhảu giới thiệu: "Nhân viên bên tôi tay nghề rất ổn, để tôi giới thiệu cho cậu!"
Cậu ấm chỉ đích danh Đào Dã, nói lần trước anh ấy sửa xe cho bạn mình rất tốt, lần này cậu ấm đến tìm Đào Dã độ xe.
Đào Dã nhận việc.
Ông chủ đứng sau, ánh mắt độc địa, nghiến răng ken két. Cảm giác nguy hiểm âm ỉ vang lên như sấm.
Thịnh Tiểu Dương cau mày, linh cảm có chuyện chẳng lành, bèn bước tới định nhắc Đào Dã vài câu, nhưng bị ông chủ chặn lại.
"Làm gì đấy? Chuyện không liên quan đến mày thì cút, đừng có làm tao mất mặt."
Đuôi mắt Thịnh Tiểu Dương nhướng lên, lạnh lùng nhìn ông ta.
Giữa nơi đông người không tiện ra tay. Ông chủ cứ thế làm tới, miệng mồm bẩn thỉu, không ngừng xỉa xói cậu.
"Thằng câm kia, cái số tiền lẻ của mày nếu bị tao trừ hết, ngày mai chắc chắn mày sẽ chết đói. Tàn tật thì phải biết phận của tàn tật, mày chỉ xứng chơi với cái lũ não tàn đần độn kia thôi. Tao cho mày cơm ăn đã là tốt lắm rồi, đừng có trèo cao, mày nghĩ ai sẽ coi trọng mày chứ?" Cuối cùng, ông ta cũng hả hê mà lên mặt được một phen, câu nào câu nấy thốt ra cũng vô cùng độc địa: "Tao cho bọn mày con đường sống, không bắt bọn mày quỳ lạy dập đầu tạ ơn thì tao đúng là Bồ Tát sống!"
Thịnh Tiểu Dương nhìn chằm chằm vào cái miệng đang phát ra những lời nói đó, từng câu từng chữ khắc sâu vào đầu cậu.
Lời nói như lưỡi dao sắt lẹm cứa đến tận tim. Cậu tưởng mình đã quen rồi, nhưng không — cổ họng cậu như bị thiêu đốt, đau rát từng cơn; mí mắt co giật, đầu ngón tay siết chặt, móng tay in sâu vào lòng bàn tay, khớp ngón tay kêu lên răng rắc.
Ông chủ tiếp tục giở trò, mặt dí sát lại khiêu khích: "Muốn đánh tao à? Đánh đi! Có gan thì mày đánh đi!"
Hai bên thái dương của Thịnh Tiểu Dương giật giật, mồ hôi thấm ướt trán, tụ thành giọt nước lơ lửng ở hàng mi, làm mờ cả tầm nhìn. Thế giới bỗng trở nên mịt mờ. Ngọn lửa căm phẫn trong ánh mắt sắc lạnh dần bị dập tắt, cậu thấy mọi thứ thật vô vị.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!