Anh bóc một cây đưa cho ông chủ tiệm bánh bao: "Ông ăn nhanh đi, sắp chảy mất rồi."
Ông chủ đang vội dọn đồ, ông cắn lấy que kem, lạnh đến run người mà vẫn cố cười nói cảm ơn: "Cậu nhanh mang bánh bao đi đi, tôi còn có việc, phải đóng cửa sớm!"
"Đi xem mắt chứ sao!"
Anh xách túi bánh bao rồi nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh.
Thịnh Tiểu Dương không hiểu vì sao mình vẫn chưa rời đi, lúc Chương Tự quay sang nhìn, cậu lại như theo quán tính mà lập tức né tránh ánh mắt của anh.
Cậu chăm chú nhìn túi bánh bao, chắc là thèm lắm.
Ánh mắt hai người chưa hề chạm nhau, nắng hè ngày càng gay gắt.
Ông chủ che miệng thì thào với Chương Tự: "Nãy giờ tôi bảo là hết bánh rồi, sắp đóng cửa tới nơi, người khác đều bỏ đi cả, chỉ có cậu ấy là đứng lì ra đấy."
Rồi ông nhướng mày, vô cùng tự hào nói: "Bánh nhà tôi ngon đến thế cơ à!"
Ông chủ cười hớn hở: "Ấy chà."
Nhưng hôm nay lại bất ngờ xuất hiện một Thịnh Tiểu Dương chẳng hiểu tiếng người.
Ông chủ thấy cậu vẫn chưa đi, ông hít một hơi thật sâu định mở lời.
Thịnh Tiểu Dương cuối cùng cũng xử lý xong đoạn hội thoại trong đầu, cậu đã hiểu được ý ông chủ, biết mình không nên nán lại nữa.
Thế nhưng năng lượng từ Chương Tự quá mãnh liệt, từng giây từng phút tác động đến cậu, dopamine như đàn tinh linh nhỏ mọc chân chạy nhảy tung tăng, dưới cái nắng gay gắt mà tạo thành một đám lửa nhỏ, rồi lại hóa thành bong bóng xà phòng, chạm nhẹ là vỡ tan.
Vì vậy, Thịnh Tiểu Dương lúc thì vui sướng, lúc lại hụt hẫng, nhưng không đến mức buồn bã.
Trước khi đi, cậu vẫn muốn nhìn Chương Tự thêm chút nữa.
Bản năng nhanh hơn ý thức, đến khi cậu kịp phản ứng lại là ánh mắt đã trôi về phía Chương Tự mất rồi.
Ánh mắt cong cong, hàng chân mày dịu dàng, trong mắt Thịnh Tiểu Dương, vạn vật như đang vô thức phác họa hình hài của thần linh.
Ánh nắng gay gắt bỗng dịu lại hẳn.
"Chúng ta đã từng gặp nhau rồi mà."
Khóe miệng Chương Tự cong nhẹ, anh hỏi: "Vết thương đỡ hơn chưa?"
Thịnh Tiểu Dương sững người.
Hả?
À!
Thịnh Tiểu Dương giật mình, cậu gật đầu lia lịa.
Cún con biết sủa còn Thịnh Tiểu Dương thì không, nhưng cậu biết thể hiện ra bên ngoài, biết hung dữ, biết giữ lấy món đồ thuộc về mình.
Thịnh Tiểu Dương không hiểu.
— ???
"Tôi vừa ăn hai cái bánh quế hoa* ở đầu đường, ngấy quá, giờ chẳng thể cảm nhận được hương vị gì nữa, mấy cái bánh bao này mà nhét vào miệng tôi là phí đấy."
*Bánh quế hoa là một loại bánh ngọt truyền thống của Trung Quốc, được làm từ bột nếp, mật quế hoa, kỷ tử và đường phèn, có đặc điểm là trong suốt như pha lê, vị thanh mát, hương thơm ngọt và mềm mại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!