Trong những ngày tiếp theo, Ngu Dung Ca sống thoải mái hơn nhiều.
Có Tiêu Trạch Viễn chữa bệnh cho nàng, cơ thể nàng cuối cùng cũng dần chuyển biến tốt.
Trước đây thuốc Ngu Dung Ca uống chỉ có thể coi là treo mạng sống cho nàng, trên thực tế vẫn trị ngọn không trị gốc, nhưng phương thuốc của Tiêu Trạch Viễn thì không như vậy.
Không đến một tháng, nàng thế mà có thể xuống đất rời giường!
Ngu Dung Ca mừng rỡ, nàng đã sớm không chịu nổi cảm giác ốm đau bệnh tật của mình, đáng tiếc bệnh nặng chưa khỏi, Lý Nghi quản nàng rất chặt, mỗi ngày nàng chỉ có thể được người đỡ đi một vòng trong phòng, cũng đã là cực hạn.
Mặc dù vậy, Ngu Dung Ca vẫn vô cùng hài lòng.
Tiêu Trạch Viễn thật không hổ là đại lão trong nguyên tác mà ai cũng không dám đắc tội, vừa ra tay là biết ngay có hay không.
Nghĩ đến cũng phải, trong sách Tiêu Trạch Viễn tùy tiện ném một phương thuốc là có thể cứu sống những nhân vật lớn đang kề cận cái chết, chữa bệnh cho nàng còn không phải dễ như trở bàn tay.
Huống chi Tiêu Trạch Viễn mỗi ngày đều đi theo nàng, toàn tâm toàn ý dốc hết sức vào nàng.
Hơn nữa, không biết có phải vì nàng vô tình thay đổi vận mệnh của Tiêu Trạch Viễn hay không, Tiêu đại lão cao ngạo lãnh đạm trong nguyên tác, đến chỗ nàng lại đổi tính.
Ban đầu Tiêu Trạch Viễn còn có chút ngạo kiều, nhưng tháng này qua đi lại càng dễ tính, còn nhờ vậy vô tình lĩnh hội thêm kỹ năng khác.
Vì Ngu Dung Ca sợ đắng, Tiêu Trạch Viễn thế mà đã sáng tạo ra một phương thuốc vị ngọt.
Ngọt! Phương thuốc ngọt!
Khi có được Tiêu Trạch Viễn, Ngu Dung Ca còn khá bình tĩnh, khi cơ thể mình dần tốt lên Ngu Dung Ca cũng còn ổn, mãi cho đến khi nàng uống chén tiên dược ngọt ngào kia, Ngu Dung Ca mới thật sự cảm động.
"Trạch Viễn, ngươi thật là thiên tài số một thiên hạ!"
Nàng ôm chén thuốc, mắt rưng rưng nhìn Tiêu đại lão, nàng thành thật nói, "Tất cả người bệnh trên đời đều nên khắc ghi tên của ngươi, ngươi quá vĩ đại!"
Ai có thể hiểu được tâm trạng của nàng, tiên dược ở đây đắng hơn thuốc Bắc rất nhiều, ốm đau vốn đã không có tâm trạng tốt, bữa nào cũng phải uống thuốc đắng, người ta đều muốn trầm cảm.
Ai có thể ngờ Tiêu Trạch Viễn thế mà lại làm cho nàng một chén thuốc dễ uống như vậy.
Nàng chưa bao giờ có giây phút nào vì tài năng của Tiêu Trạch Viễn mà cảm thấy chấn động như bây giờ.
Tiêu Môn!
Ngu Dung Ca mắt rưng rưng từng ngụm uống cạn chén tiên dược hôm nay, thế mà vẫn chưa đã ghiền, đáng thương nhìn về phía Lý Nghi và Tiêu Trạch Viễn.
"Ta còn muốn."
"Đáng thương quá."
Lý Nghi vừa buồn cười vừa bất lực, "Dung Ca mấy ngày nay cũng chịu khổ rồi, uống thuốc đến nỗi sắp thành người đắng ngắt luôn."
Nàng nhìn về phía Tiêu Trạch Viễn, cười nói, "Tiêu tiên trưởng không hổ là thiên tài, xem ra cũng có thiên phú trong việc bồi bổ bằng thực phẩm."
Tiêu Trạch Viễn đối với thành quả của mình cũng rất hài lòng, trong khoảng thời gian vừa rồi mỗi khi nhìn thấy Ngu Dung Ca vẻ mặt đau khổ uống thuốc của mình trong lòng hắn đều không thoải mái.
Ngu Dung Ca là tri kỷ của hắn, lại còn cảm thấy hắn là người có một không hai.
Hắn chiếm vị trí cao như vậy trong lòng nàng, làm sao hắn có thể cho phép mình làm không tốt được?
Ngu Dung Ca không thích thuốc của hắn, trong mắt Tiêu Trạch Viễn chính là mình đã làm không tốt.
Sau một thời gian nghiên cứu, hắn cuối cùng đã làm nàng hài lòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!