Chương 6: (Vô Đề)

Giờ phút này, Tiêu Trạch Viễn mà Ngu Dung Ca đang nhớ thương vẫn còn ở y quán.

Các chấp sự tuy rằng biết thiếu chưởng môn không vui vì họ, nói không chừng còn không muốn nhìn thấy họ, nhưng người bệnh là trên hết, họ chỉ có thể cố gắng mà dạy dỗ Tiêu Trạch Viễn một số điểm mấu chốt và những điều cần chú ý khi hành nghề y tại nhà.

Tiêu Trạch Viễn tuy không thích lời nói trước đó của họ, nhưng trong chính sự vẫn nghe rất nghiêm túc.

Sau khi đại khái hiểu rõ, hắn lại nhận lấy mấy quyển sách mà các chấp sự đề cử, liền dùng ngữ khí ngắn gọn khách sáo để đuổi người.

Các chấp sự một trăm phần trăm không yên tâm, cho dù biết có thể sẽ làm hắn chán ghét, nhưng vẫn không ngừng dặn dò, "Ngu tiểu thư thân thể gầy yếu, cần trước dùng thuốc ôn bổ thân thể, chờ khi chuyển biến tốt hơn một chút, mới có thể chính thức điều trị..."

"Trạch Viễn hiểu."

Nhìn dáng vẻ lễ phép ít nói như trước của Tiêu Trạch Viễn, chấp sự tả nhen nhóm một tia hy vọng, "Sư điệt chế xong linh dược, có thể cho chúng ta xem qua không?"

Tiêu Trạch Viễn nhìn về phía hắn, bình tĩnh nói, "Y quán, không cần nhúng tay."

Rất tốt, Trạch Viễn hiểu, nhưng Trạch Viễn không nghe lời khuyên.

Hai vị chấp sự không thể lay chuyển hắn, không tiện nói thêm gì, đành phải lui ra. Chờ đến hành lang, họ mới thở dài lắc đầu.

Ôi, người trẻ tuổi đều muốn chứng minh bản thân, huống chi là người có thiên phú như Tiêu Trạch Viễn, không nghe lời họ nói cũng là bình thường.

Chỉ hy vọng mọi chuyện thuận lợi.

Bên kia, Tiêu Trạch Viễn đã chọn xong dược liệu trong kho dược, rất nhanh bắt đầu nấu.

Trong khoảnh khắc nhìn thấy tình trạng của Ngu Dung Ca, trong đầu Tiêu Trạch Viễn lập tức lại xuất hiện một phương thuốc mới.

Hắn kê đơn nấu thuốc vô cùng lưu loát, trong lòng có một niềm vui sướng không thể nói nên lời.

Mấy tháng nay hắn luôn bị những người bên cạnh giáo dục phải tiết kiệm tiền, phải hiểu chuyện, lại bị sư phụ đá ra rèn luyện, cả ngày chỉ giao tiếp với sổ sách sách vở, đã rất lâu không được nghiên cứu y lý đàng hoàng.

Hiện giờ có Ngu Dung Ca hỗ trợ, hắn cuối cùng đã tránh được những khuôn mẫu phiền phức kia, một lần nữa đạt được sự an tĩnh.

Mãi cho đến buổi chiều, cuối cùng Tiêu Trạch Viễn mới xuất hiện trước mặt Ngu Dung Ca.

Thanh niên trước mắt vẫn như trước lạnh lùng ít nói, như hàn sơn cô nguyệt, cao không thể với tới, toàn bộ căn phòng đều vì sự xuất hiện của hắn mà bừng sáng.

Mọi thứ dường như không có gì khác biệt, trừ một điều

- Tiêu Trạch Viễn nhìn về phía Ngu Dung Ca với đôi mắt rất sáng.

Ngu Dung Ca là người bệnh đầu tiên của hắn, cũng là người đầu tiên ủng hộ hắn như vậy, lại còn là cố chủ cứu hắn khỏi nước lửa tiền bạc.

Mấy tháng qua hắn lần đầu tiên được thoải mái và vui vẻ như vậy, hắn đã nôn nóng mang thuốc tới, cũng là muốn Ngu Dung Ca công nhận hắn.

Đây có lẽ là lần đầu tiên Tiêu Trạch Viễn mong đợi sự công nhận của người khác đến thế.

Ngu Dung Ca cũng vẻ mặt mong đợi, cho đến khi nàng nhìn thấy Tiêu Trạch Viễn rót ra một chén thuốc tỏa ra mùi chua chát nồng nặc, thứ tiên dược này trông hoàn toàn không giống tiên, ngược lại là màu nâu đen, còn hơi sền sệt, từ xa đã thấy mùi cay đắng nồng nặc xông đến.

Đây là thứ khủng khiếp gì vậy!

Ngu Dung Ca hoảng sợ nhìn chén dầu mỏ của Tiêu Trạch Viễn, mùi nồng nặc lập tức tràn ngập khoang mũi nàng, còn chưa chạm vào chén thuốc, dạ dày Ngu Dung Ca đã bắt đầu run rẩy, cảm giác buồn nôn từng đợt dâng lên.

Thân thể nàng không chịu nổi sự giày vò, hiện giờ ngay cả nôn mửa cũng rất khó chịu đựng, nói không chừng cuối cùng sẽ nôn ra máu.

Cố tình Tiêu Trạch Viễn còn vẻ mặt mong đợi nhìn nàng.

"Đây, đây là thuốc của ngươi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!