Ngu Dung Ca vừa trở về, toàn bộ ngoại môn đỉnh núi liền náo nhiệt lên.
Trên đường về sân, đều là tu sĩ nghe tin tới xem nàng.
Trong toàn bộ Thiên Cực tông, người ốm yếu nhất chính là tông chủ.
Lần này nàng vừa ra ngoài đã nửa tháng, các tu sĩ khác tự nhiên vô cùng nhớ nàng.
Cặp song sinh bám sát theo sau nàng.
Chỉ cảm thấy đời này cũng chưa gặp qua nhiều đệ tử tu tiên đến vậy.
Rất nhiều người dừng mắt trên người họ, tò mò hỏi Ngu Dung Ca, "Tông chủ, ngươi lại nhặt người mới về rồi."
Tuy rằng họ là đệ tử ngoại tông, nhưng trong lời nói đã bất tri bất giác coi Thiên Cực tông là nhà, còn không quên trêu ghẹo Ngu Dung Ca.
Trong lòng họ, Thiên Cực tông như vậy là thế ngoại đào nguyên, bất luận kẻ nào Ngu Dung Ca mang về đều được coi là nàng nhặt về từ thế gian vẩn đục.
"Ừm, họ là song bào thai, ca ca tên Thù Từ, muội muội tên Mặc Ngọc, là một đôi tiểu hồ ly."
Ngu Dung Ca nói, "Họ trong tay thế gia đã trải qua không ít ngày tháng khổ cực, đã quen cẩn thận từng li từng tí, các ngươi đừng quá nhiệt tình, lại dọa đến họ."
Các đệ tử xung quanh thi nhau đáp lời.
Hai huynh đệ có chút đờ đẫn.
Không phải nói tiên môn ghét nhất Yêu tộc sao?
Tiểu thư mang họ về tiên môn, nói nghiêm trọng một chút là có khả năng 'lẫn lộn tông môn truyền thừa'.
Tu tiên đệ tử cũng nên tránh xa họ mới phải, sao ở đây tất cả mọi người lại dễ dàng tiếp nhận như vậy?
Kỳ thực nỗi lo của họ không sai.
Đại bộ phận tiên môn vẫn còn rất truyền thống và cổ xưa.
Nhưng Thiên Cực tông không phải như vậy.
Uy tín cá nhân của Ngu Dung Ca trong tông môn đã đến mức đáng sợ.
Điểm này có thể thấy qua việc nàng có thể với tu vi thấp hèn như vậy mà vẫn chưởng quản nhiều người và làm cho mọi người tâm phục khẩu phục.
Thiên Cực tông trong mắt mọi người không khác gì thế ngoại đào nguyên.
Họ có thể cảm nhận được đại ái của Ngu Dung Ca, nàng đối với Phàm tộc rất tốt, đối với tu sĩ rất tốt, vì sao lại không thể đối với Yêu tộc cũng rất tốt?
Cho nên căn bản không có người nào cảm thấy kinh ngạc về chuyện này.
Cũng như lệ thường, Ngu Dung Ca trở về sân, Tiêu Trạch Viễn lại chẩn bệnh cho nàng một chút, liền hắc mặt đi làm thuốc.
Khi ở bên ngoài, người ta luôn ngừng lại một hơi.
Chờ về đến nhà sau khi hơi này được xả xuống, cảm giác mệt mỏi sẽ tức khắc dâng lên trong lòng.
Ngu Dung Ca vẫn là thể nhược, uống thuốc liền ngủ.
Với thể chất của nàng, ra ngoài nửa tháng vẫn là hơi miễn cưỡng.
Ngu Dung Ca đã lâu rồi lại cảm thấy có chút khó chịu, ngủ cũng không quá an ổn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!