Chương 47: (Vô Đề)

Địa điểm Tôn Cử mở tiệc ở tầng cao nhất của quán Lâm Tửu, thoạt nhìn toàn bộ tầng lầu đều là nơi những công tử thế gia này tìm vui mua sắm.

Trong phòng, khói nhẹ tràn ngập, năm sáu đệ tử thế gia vây quanh bàn thôi chén trao chén.

Chỉ có Tôn Cử ngồi ở vị trí chủ tọa lười nhác tựa lưng, trong tay v**t v* hai viên minh châu lớn bằng hạt óc chó.

Hắn đang đợi vị khách nhân chuộc về cặp song sinh Hồ tộc kia lộ diện.

Tôn Cử đã để mắt đến cặp song bào thai kia hai năm, chẳng qua hai năm trước họ mới 13-14 tuổi, Cực Lạc đảo còn chưa dạy dỗ xong.

Hắn đi cầu xin phụ thân, gia chủ Tôn gia nghiêm túc ngăn cản ý tưởng muốn chiếm làm của riêng sớm của hắn.

50 vạn linh thạch đối với sáu đại thế gia trung tâm Thương Minh cũng không tính là gì, chỉ là họ khai thác Cực Lạc đảo, là để cố gắng kéo toàn bộ tu sĩ có thực lực có địa vị trong Tu Tiên giới xuống nước.

Thế gia đã từ bỏ việc tinh tiến tu vi, cũng biết nếu có một ngày Tiên môn lại xuất hiện một thiên tài bất thế, thế gia Thương Minh liền sẽ phải chịu đả kích nghiêm trọng, cho nên nó chỉ có thể dùng các loại lợi ích để cố gắng buộc chặt càng nhiều người lên thuyền.

Như việc mua bán hạ phó là một con đường lôi kéo rất tốt.

Trong Tu tiên giới, việc tăng phòng như phàm nhân là điều đáng khinh, nhưng làm lô đỉnh tu luyện, làm tiểu phó dọn dẹp nhà cửa, làm người thêm hương trong thư phòng, nghe thì đứng đắn hơn nhiều.

Gia chủ Tôn gia cũng không bận tâm mấy chục vạn linh thạch, cũng không để ý con trai mình ở bên ngoài làm càn, chỉ là nhắm vào hạ phó chưa được Cực Lạc đảo dạy dỗ tốt, hắn đương nhiên phải ngăn cản, nếu không những hạ phó đó không đủ cho con cháu thế gia tự mình phân.

Tôn Cử làm phiền phụ thân vài ngày, gia chủ Tôn gia mới miễn cưỡng đồng ý, nếu cặp huynh muội Hồ tộc kia sau một năm ra hàng mà không có người coi trọng, thì sẽ để lại cho hắn chơi.

Hai năm trôi qua, Tôn Cử đã quên chuyện này, nhưng mấy ngày trước khi tới Cực Lạc đảo, người bên cạnh đưa lên sổ tay hạ phó tân quý, hắn liếc mắt một cái liền thấy tên Thù Từ và Mặc Ngọc, càng không ngờ, họ đã bị khách nhân coi trọng, chỉ còn thiếu bước cuối cùng.

Hắn bảo quản sự quay về lấy cớ là hàng đấu giá để đối phó.

Nếu đối phương không hiểu chuyện, hoặc không dám đắc tội người mà từ bỏ, tự nhiên là tốt nhất.

Không ngờ đối phương lại thêm 10 vạn.

Sự xử sự hào phóng lại khéo léo như thế, tức khắc làm Tôn Cử cảm thấy hứng thú.

Thật sự tăng giá bán cho đối phương là không thể, để lão cha biết chắc chắn sẽ quở trách hắn.

Nhưng người này... có chút thú vị.

"Hắn vào Cực Lạc đảo, lấy danh nghĩa là Triệu lão nhị Huy Chương?"

Tôn Cử hỏi người bên cạnh, "Không tra ra người kia là ai sao?"

"Là Triệu nhị thiếu gia Huy Chương không sai, tiểu nhân cũng đã đi tra xét. Người này lần đầu tiên tới Cực Lạc đảo, không có ghi chép liên quan. Hắn mang họ Thương, còn lại không rõ lắm... Có cần tra ở ngoài đảo không?" Tu sĩ một bên cung kính nói.

"Cứ đợi gặp người rồi nói." Tôn Cử không tỏ ý kiến.

Bên trong sáu đại gia tộc cũng không phải một khối sắt, ít nhất Tôn Cử và Triệu nhị thiếu gia Triệu Thiếu Đào không nói chuyện hợp với nhau.

Triệu Thiếu Đào này không thích chơi với người trong nhà, lại thích kết giao với kỳ nhân dị sĩ.

Hàng năm ít nhất có hai ba trăm người ở tại phủ đệ của hắn.

Hàng ngày trong nhà giống như chợ bán đồ ăn.

Phái đệ tử thế gia do Tôn Cử cầm đầu đều rất trơ trẽn vì chuyện này.

Hắn cho rằng người bên cạnh Triệu nhị đều là những kẻ lừa gạt, ăn uống miễn phí, không ngờ lại thật sự để Triệu nhị thu xếp được một người tùy tiện ra tay mấy chục vạn.

"Hắn đi theo người nào?" Tôn Cử lại hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!