Chương 22: (Vô Đề)

Vì dưỡng bệnh, hai kẻ bệnh nhân trở thành những người nhàn rỗi nhất.

Được rồi, nói một cách nghiêm túc, Thẩm Trạch tuy không thể đả tọa tu luyện, nhưng mỗi ngày đều đọc sách, kẻ thật sự ăn không ngồi rồi chỉ có một mình Ngu Dung Ca.

Giờ đây mọi chuyện đều đi vào quỹ đạo, trước khi lên đường đến Thiên Cực tông, nàng quả thực không có việc gì để làm.

Chán quá, muốn làm gì đó.

Ngu Dung Ca liền nhớ đến đối thủ một mất một còn của mình – Lương chưởng môn.

Tất cả là do lão già này, hắn hào phóng tặng một Dược Trang, làm cho những nỗ lực trước đây của nàng đều đổ sông đổ biển.

Nếu đã nhàn rỗi, nàng đương nhiên nên liên lạc để bồi đắp tình cảm với hắn!

Lương chưởng môn nhìn thấy tên Ngu Dung Ca sáng lên trên ngọc bài, lòng không khỏi run rẩy.

Hắn thực sự sợ hãi vị Ngu tiểu thư có thân phận thần bí này, nàng quả thực có độc, đầu tiên là bắt cóc đồ đệ yêu quý của hắn, sau đó lại xúi giục chấp sự và các đệ tử y quán, khiến họ toàn tâm hướng về nàng.

Điều đó cũng thôi đi, Lương chưởng môn cắn răng cắt thịt đưa cho nàng một Dược Trang để trả ơn, những quản sự và vài Phàm tộc đứng đầu bên trong đều là lão nhân của Dược Cốc, không ngờ họ cũng không đến nửa tháng đã bị nàng hoàn toàn thu phục.

Nghe quản sự mắt ngấn lệ mà kể Ngu tiểu thư vĩ đại lương thiện đến nhường nào, Lương chưởng môn đã nghe đi nghe lại nội dung này đến mức hoàn toàn chết lặng.

Việc đầu tiên Ngu Dung Ca làm sau khi tiếp quản Dược Trang là tăng lương cho mọi người, sau đó cải thiện môi trường sống.

Tất cả tu sĩ ở Dược Trang, bao gồm cả Phàm tộc, đều được ăn linh thực mỗi bữa.

Kia là linh thực giá mấy trăm linh thạch một món, mà ngay cả Phàm tộc cũng được ăn ba bữa mỗi ngày, hắn đường đường là một chưởng môn còn chưa từng được hưởng đãi ngộ như vậy!

Sau đó, tất cả quy tắc của toàn bộ Dược Trang đều được Ngu Dung Ca viết lại.

Ban đầu, các tu sĩ quản sự còn có chút không muốn, nhưng kết quả là khi nàng sửa đổi quy chế làm việc, lại thêm vào trợ cấp bốn hiểm một kim, cùng với chi phí khám bệnh.

Khi Lương chưởng môn nghe quản sự nói "bốn hiểm một kim là bảo hiểm y tế, tai nạn lao động, thất nghiệp, bảo hiểm hưu trí, và bảo đảm tiền nhà ở", hắn bắt đầu im lặng.

Thôi, không cần hỏi những thứ đó có ý nghĩa gì, tóm lại Ngu Dung Ca đang vung tiền là được.

Các Phàm tộc ăn linh thực, uống thuốc miễn phí nên thân thể mệt mỏi lâu năm rất nhanh được bồi bổ, lại có thêm trợ cấp bốn hiểm một kim, ai nấy đều kích động không thôi, hận không thể dâng cả mạng cho nàng.

Họ không chỉ tăng hiệu suất làm việc gấp đôi, mà còn tự động rời khỏi phạm vi Dược Trang, muốn khai khẩn đất hoang để báo đáp Ngu tiểu thư.

Sợ đến mức Ngu Dung Ca phải vội vàng quy định giờ làm, làm việc ngoài giờ sẽ bị trừ tiền.

Nhưng các Phàm tộc thà bị trừ tiền cũng muốn làm việc!

Nghe nói cuối cùng vẫn là nàng phải tự mình ra mặt khuyên bảo, các Phàm tộc mới kiềm chế được tấm lòng không biết báo đáp nơi đâu, chuyển sang làm việc càng thêm cẩn trọng.

Hiện nay, môi trường Tu tiên giới rất ảm đạm, giống như một cục diện thê thảm, nhìn thấy tu sĩ cũng phần lớn đều mệt mỏi.

Trừ vài đại tiên môn, bầu không khí của các môn phái trung và nhỏ bình thường đều uể oải, không hề có chút tinh thần phấn chấn nào.

Đúng vậy, đã mấy ngàn năm không có người phi thăng, hoàn cảnh tu luyện dưới sự vây hãm của thế gia Thương Minh lại khốn khổ đến vậy, cuộc sống này khiến người ta chết lặng.

Ngay cả người tu tiên còn như thế, Phàm tộc sống nhờ vào họ đương nhiên càng thêm gian nan.

Dược Trang trước đây cũng từng vô vị như vậy, nhưng từ khi Ngu Dung Ca đến, mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi.

Các Phàm tộc có mục tiêu để phấn đấu, các tu sĩ quản sự cũng cười nhiều hơn, khắp nơi đều là cảnh tượng tràn đầy sức sống.

Mọi người bắt đầu tự phát giúp đỡ lẫn nhau, kiến trúc và đất đai đều được dọn dẹp gọn gàng, Dược Trang giống như ngôi nhà chung của họ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!