Chương 20: (Vô Đề)

Sự thật chứng minh, Ngu Dung Ca trước đó muốn cho Thẩm Trạch dưỡng một tháng rồi xuống giường, là có chút quá coi thường thể chất của người tu tiên.

Thẩm Trạch xác thật trúng độc trọng thương hôn mê thời gian quá lâu, nghiêm trọng đến nếu kéo thêm mấy ngày nữa thì người sẽ không còn.

Hắn hiện giờ tuy rằng nhặt về một cái mạng, nhưng vẫn bị thương căn bản, cần từ từ dưỡng.

Nhưng mà hắn hiện giờ còn chưa thể tu luyện, nhưng không có nghĩa là phương diện thể chất tốt lại chậm, hắn thậm chí khôi phục nhanh hơn Ngu Dung Ca nằm trên giường nửa năm rất nhiều.

Tính toán đâu ra đấy, vào ngày thứ 6 sau khi Thẩm Trạch tỉnh lại, Ngu Dung Ca liền gặp được vị đại sư huynh được treo lơ lửng kia.

Đầu tiên là các đệ tử Thiên Cực không ngừng hưng phấn chạy đến báo tin, làm Ngu Dung Ca luôn nắm bắt được hướng đi dọn nhà của Thẩm Trạch.

Sở dĩ mọi người hưng phấn như vậy, là bởi vì trong khoảng thời gian gần đây họ ăn ngon uống tốt, tinh thần cũng khôi phục khỏe mạnh, bộ não thông minh cuối cùng có cơ hội online, làm cho họ bắt đầu bận tâm một vài chuyện nghiêm túc.

Ví dụ như một điểm rất quan trọng, đại sư huynh trong quá khứ là người chủ đạo thực sự của Thiên Cực tông, kết quả hắn vừa nhắm mắt lại mở mắt, trong nhà liền có thêm một người đứng đầu.

Các đệ tử rất lo lắng Thẩm Trạch và Ngu Dung Ca ở chung không tốt, nếu hai người hỏi họ 'ngươi nghe ai nói' loại câu hỏi tương tự như ba ba mụ mụ ngươi yêu ai nhất chết người này, họ phải trả lời thế nào?

Mọi người rối rắm đã lâu, đều không nghĩ ra một giải pháp thích hợp.

Đúng lúc này, đại sư huynh bỗng nhiên muốn dọn đến sân tông chủ dưỡng bệnh, đây thật là chuyện rất tốt!

Các đệ tử đều rất cao hứng người đàn ông quan trọng nhất của mình (chỉ đại sư huynh) và người phụ nữ quan trọng nhất (chỉ tông chủ) quan hệ thân thiết, tục ngữ nói, gia hòa vạn sự hưng a!

Họ thật sự nhịn không được sự vui vẻ của mình, không chỉ chạy nhanh đi giúp Thẩm Trạch dọn nhà, còn không khống chế được mà liên tục báo cáo hướng đi của Thẩm Trạch với Ngu Dung Ca.

Mọi người ở bên Thẩm Trạch một câu tông chủ, ở bên Ngu Dung Ca lại nhịn không được lải nhải không ngừng về đại sư huynh.

Nửa canh giờ sau, Ngu Dung Ca dưới sự báo cáo nhiệt tình của các đệ tử, rốt cuộc đã chờ được Thẩm Trạch.

Có lẽ trong thiên địa đều có pháp tắc, tất cả mọi thứ trong nguyên tác khi hóa thành hiện thực, sẽ tự bổ sung tất cả logic và giả thiết.

Điểm cốt truyện quan trọng nhất của Thiên Cực tông là cơ duyên của vị nhân vật chính còn chưa xuất hiện kia, ngoại trừ điểm này, nguyên tác đối với Thiên Cực tông miêu tả càng như là vài nét bút tùy ý bổ sung giả thiết, một trang giấy đơn bạc liền ghi lại cả đời các đệ tử Thiên Cực.

Thẩm Trạch rất giống là viên ngọc quý trong nguyên tác, hắn chết quá sớm, sớm đến mức không ai có cơ hội trong cốt truyện rộng lớn mạnh mẽ mà nhìn thấy phong thái của hắn.

Người này là cốt truyện ban đầu của Thiên Cực tông, không có nhiều bút mực, nhưng lại để lại một hình tượng đơn bạc lại hoàn mỹ.

Sự hoàn mỹ này trên người hắn khi hóa thành chân thật, lại có chút kinh tâm động phách.

Từ xa, Ngu Dung Ca nhìn thấy một thân ảnh thẳng tắp, Thẩm Trạch mặc bộ quần áo màu xanh đen nàng mới đặt may cho Thiên Cực tông, eo thon chắc chắn có lực.

Gió nhẹ thổi qua, vạt áo lay động.

Hắn đi lại trầm ổn đạm nhiên, như cây tùng lạnh trong tuyết, cứng cỏi nặng nề, không tự giác liền cho người ta cảm giác an toàn không gì sánh bằng.

Chờ đến khi Thẩm Trạch đi đến gần, mới có thể nhìn thấy thân thể hắn vẫn gầy gò đơn bạc, sắc mặt cũng có chút tái nhợt, là bộ dạng bệnh nặng mới khỏi.

Dáng vẻ của hắn tự nhiên cũng cực tốt, ngũ quan lạnh lùng, xương mày sắc bén, lạnh lùng tuấn mỹ.

Ngu Dung Ca đã có đủ sự miễn dịch với mỹ nhân, nhưng cũng không khỏi trong lòng cảm khái, Thẩm Trạch quả thực hoàn mỹ phù hợp với tất cả những miêu tả về kiếm tu cao lãnh xa cách trong những truyện tu tiên.

Một người như vậy trông có vẻ nên là cô sơn ngạo tuyết, không dính bụi trần, lại kéo hơn 30 đồng môn đệ tử, vừa làm cha lại vừa làm mẹ, loại tương phản này thật sự thú vị.

Ngu Dung Ca vừa định cùng hắn nói chuyện phiếm tìm hiểu nhau, Thẩm Trạch đi đến trước mặt nàng bỗng nhiên quỳ một gối.

"Trạch xin tạ ơn cứu mạng của tông chủ." Giọng hắn như người an ổn trầm tĩnh.

Khi Thẩm Trạch quỳ sống lưng vẫn thẳng tắp, như một ngọn núi cao kiên cố không thể phá vỡ, mọi nơi đều cứng cỏi trầm ổn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!