Ngu Dung Ca lúc này đã hôn mê một ngày một đêm.
Sáng sớm hôm sau, nàng tỉnh lại, mông lung thấy Lý nương tử vẫn đang ở cạnh giường, dùng khăn thấm nước, nhẹ nhàng lau bờ môi khô khốc của nàng.
Từng đợt đau ốm ùa đến, Ngu Dung Ca yếu ớt th* d*c, mắt nàng cuối cùng cũng nhìn rõ.
"Ngu muội muội, ngươi tỉnh rồi." Lý ương tử trông có vẻ mệt mỏi, nhưng ánh mắt đầy vẻ vui mừng, nàng vẫn còn sợ hãi, "Đêm qua ta thiếu chút nữa cho rằng ngươi không qua khỏi."
Ngu Dung Ca giờ phút này đã có chút chán nản, thể chất -3 khiến đại não nàng hoạt động chậm chạp, vừa tỉnh lại đã thấy mỏi mệt.
Một tỷ linh thạch, nếu đặt ở những thế giới khác thì rất sảng khoái.
Nhưng ở đây là tu tiên giới, thực lực mới là đạo lý cứng rắn, với thân thể suy nhược này của nàng, cho dù chết có một núi vàng núi bạc, thì có ích gì đâu?
Cũng may, cuối cùng nàng không còn ho hay thổ huyết, cũng không biết có phải là hồi quang phản chiếu hay không.
"Lý chưởng quầy, mấy ngày nay vất vả cho người rồi." Giọng nàng có chút khàn, khẽ nói, "Nếu không có người, ta chỉ sợ đã sớm đi rồi."
Không hổ là người được hệ thống lựa chọn, tuy Lý chưởng quầy không phải nhân vật chính trong nguyên tác, chỉ là một người bình thường trong vô vàn chúng sinh, nhưng tấm lòng thiện lương giúp đỡ người xa lạ này, thật sự quá quý giá.
Dường như nhìn ra cảm xúc phức tạp của Ngu Dung Ca, Lý nương tử chỉ cười một cách bình thản.
"Ngươi đó, không nên cứ nghĩ mãi những chuyện nặng nề, người bị bệnh càng phải có thái độ tốt thì mới hồi phục nhanh, có biết không?"
Nói rồi, nàng không khỏi thở dài, "Thật ra ta có một muội muội, nhìn thấy ngươi, luôn làm ta nhớ đến nàng ấy."
Chưa kịp để Ngu Dung Ca mở lời, Lý nương tử đã bưng chậu nước ở mép giường.
Nàng cười nói, "Ngươi nhất định khát nước rồi, đợi ta đi lấy cho ngươi một ít nước."
Lý nương tử rời khỏi phòng, Ngu Dung Ca cố gắng vực dậy tinh thần muốn lần nữa đi vào giao diện thuộc tính, nhưng không có chuyện gì xảy ra, tựa như ngay khoảnh khắc phân phối điểm số kết thúc, nàng đã mất đi quyền hạn này.
Nghĩ lại cũng phải, hệ thống dùng thuộc tính thể hiện rõ trạng thái thân thể của nàng, vốn dĩ là thiên mệnh mà loài người không nên biết.
Thay vào đó, trên cổ tay trái Ngu Dung Ca có thêm một chiếc vòng tay cổ xưa.
Nàng dễ dàng mở vòng tay trữ vật, ý thức đi vào trong khoảnh khắc, liền bị vô số linh thạch lấp lánh chói lọi đến mức thiếu chút nữa chọc mù mắt!
Một tỷ linh thạch lặng lẽ nằm trong không gian trữ vật, nhìn khắp nơi không thấy điểm cuối, mênh mông như biển, thậm chí khiến người ta có cảm giác ngột ngạt.
Đỉnh thể chất -3 và khí vận số đã hết, Ngu Dung Ca mặt không biểu cảm nhìn chằm chằm tài sản của mình, một chút d*c v*ng thế tục cũng không có.
Nàng rất muốn khiếu nại, khi điều chỉnh tu vi còn biết cân bằng điểm số, thì lẽ nào không thể ở tiền tài cũng thêm một khóa thuộc tính?
Chẳng lẽ hệ thống tập sự không nghĩ tới thật sự sẽ có kẻ ngốc ngay cả tính mạng cũng vứt bỏ, chỉ để có một món tiền phi nghĩa hay sao?
Nhiều tiền như vậy, đều có thể làm tu tiên giới lạm phát rồi đấy!
Khó khăn lắm mới sống lại một lần, phải nhìn bản thân lại đi chết thì cũng thôi đi, điều làm nàng đau lòng nhất là số linh thạch này nàng dùng cả mạng để đổi về.
Nghĩ đến nàng không biết còn có thể sống bao lâu, số tiền này lại không thể tiêu hết, Ngu Dung Ca liền là lòng đau như cắt.
Tiền của nàng a, mạng của nàng a!
Mệt mỏi a, thật sự quá mệt mỏi a!
Không được, nàng không thể cứ thế mà chết, chết cũng phải tiêu hết số tiền này, nếu không thì thật có lỗi với bản thân, cũng có lỗi với số tiền này!
Lý nương tử bưng cháo thanh đạm cùng nước trong vào, liền nhìn thấy trên giường vị bệnh mỹ nhân vốn dĩ yếu ớt như làn khói đã có thêm một ít sức sống, tinh thần bỗng nhiên cũng dồi dào hơn rất nhiều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!