Ngu Dung Ca thưởng thức tiên dược vị trái cây, đầu bàn bên kia, Tiêu Trạch Viễn u oán nhìn nàng.
Hắn ghi nhớ trong lòng bài học sâu sắc này: Nếu không có mười phần nắm chắc, không dễ dàng không nên đấu võ mồm với Ngu Dung Ca.
Rất dễ dàng thua mất cả thể diện lẫn áo trong cũng không còn!
Ngu Dung Ca uống xong thuốc, để phòng ngừa Tiêu đồng học tức giận quá mức, nàng lộ ra nụ cười ngọt ngào, thuần thục mà bắt đầu v**t v*.
Tiêu Trạch Viễn: "Hừ!"
Hắn đã sớm nhận ra, Ngu Dung Ca chỉ thích chơi xấu xong lại dỗ người!
Hắn nói, "Không được, không được lại dùng chuyện, khỏe mạnh nói giỡn."
Có lẽ tình cảm giữa người với người chính là kỳ diệu như vậy, càng dốc lòng duy trì, càng canh cánh trong lòng.
Không biết từ lúc nào, hắn đã sớm coi sự khỏe mạnh của Ngu Dung Ca là chuyện quan trọng nhất, ngay cả lời nói giỡn trên miệng nàng cũng không chấp nhận được.
Ngu Dung Ca ngoan ngoãn liên tục gật đầu, hơn nữa đảm bảo không hề tái phạm, hơi thở Tiêu Trạch Viễn hòa hoãn hơn nhiều, lúc này mới cáo từ, hắn còn muốn đi xem tình hình Thẩm Trạch.
Thương Thư Ly vây xem toàn bộ quá trình không khỏi thở dài.
Ài, nhìn dáng vẻ không đáng tiền kia của Tiêu Trạch Viễn, xem ra là không có cách nào thoát khỏi ma trảo của Ngu Dung Ca.
Suy nghĩ của hắn không khỏi có chút mơ hồ.
Từ lần trước động ý xấu bị Ngu Dung Ca bắt được, Thương Thư Ly lại thành thật ở yên một đoạn thời gian.
Thời gian thực tập của hắn đều sắp kết thúc.
Buồn chán quá, muốn làm chuyện.
Vừa nảy ra ý niệm này, hắn liền nghe được giọng Ngu Dung Ca vang lên.
"Thương Thư Ly."
Lưng Thương Thư Ly run lên, loại cảm giác kh*ng b* bị Ngu Dung Ca nhìn thấu lại một lần nữa quẩn quanh trong lòng.
Hắn lại gần, nháy đôi mắt hoa đào xinh đẹp, vô tội nói, "Tiểu thư, sao vậy?"
Ngu Dung Ca đưa tay ra, Thương Thư Ly theo bản năng nhắm mắt lại, liền nghe được nàng thở dài một tiếng.
Nàng bất đắc dĩ nói, "Trốn cái gì, ngươi quên ngươi là Kim Đan đạo quân?"
Một Kim Đan tu sĩ sợ sức chiến đấu tương đương một bệnh nhân nhỏ không có Luyện Khí kỳ, chuyện quá đáng như vậy truyền ra ngoài cũng sẽ không có người tin tưởng.
Ngu Dung Ca có chút nghi ngờ cuộc đời, nàng đối với Thương Thư Ly hung dữ như vậy sao?
Thương Thư Ly lén lút mở một con mắt, thấy ngón tay thon dài xanh nhạt của Ngu Dung Ca ngay trước mặt, không giống muốn đánh hắn, hắn liền lại gần, chủ động dùng trán cọ cọ.
Ngu Dung Ca vuốt đỉnh đầu hắn, ôn hòa nói, "Gần đây biểu hiện rất tốt."
Thương Thư Ly nheo mắt lại, hắn trong lòng nghĩ, nàng luôn am hiểu nói những lời ngon tiếng ngọt này để lấy lòng người.
Hắn đối với nhân tính có một loại lực thấy rõ chính xác đến từng li, cho nên cũng rõ ràng nhất bản tính và thủ đoạn của Ngu Dung Ca, biết nàng khi nào là chân tình thật lòng, khi nào chỉ là đơn thuần thu phục.
Cũng như hiện tại, hắn biết rõ Ngu Dung Ca chỉ là muốn an ủi hắn, làm hắn tiếp tục giữ sự thành thật, nhưng độ ấm trong lòng bàn tay nàng là thật.
Thương Thư Ly có một loại cảm giác thanh tỉnh mà lại sa ngã, hắn nhìn càng rõ, càng nhịn không được bị sự chân tình quý giá hiếm hoi của nàng bắt được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!