Một lúc sau, Sở Vọng mới nhận ra điều thú vị, không khỏi chậc lưỡi thở dài: có lẽ người đàn ông tên Zoe này sẽ không cưới chị họ của cô, thế nhưng vẫn cứ khăng khăng ép chị ấy nói ra ba chữ "em yêu anh" thì mới thỏa mãn.
Nhưng chị họ của cô lại không chịu nói.
Sau đó người đàn ông kia hỏi: "Nếu em không yêu anh thì làm sao anh có thể cưới em?"
Những lời này đã dồn Kiều Mã Linh vào đường cùng. Nếu nói thì sẽ cưới thật ư?
Còn không phải là để anh ta được như ý, thỏa mãn nghênh ngang rời đi sao?
Sở Vọng tiếc nuối. Một lúc sau, cô nghe thấy tiếng đóng cửa vang lên ở bên dưới.
Bà Kiều hỏi: "Đi đâu mà trễ thế hả?"
Kiều Mã Linh: "Đội hợp xướng có hoạt động, phải đi hát một bài mới —— con là người lĩnh xướng nên không thể vắng mặt được, mẹ cũng biết mà."
Bà Kiều dừng lại, rồi nói như thở dài, "Cả ngày chạy đây chạy đó làm gì cho mệt, con gái nhà lành, dù còn trẻ nhưng vẫn phải nghỉ ngơi điều độ."
Kiều Mã Linh đáp qua loa, "Con biết rồi mà mẹ, con đi ngủ đây, chúc mẹ ngủ ngon."
***
Đến khi tỉnh dậy, Sở Vọng không còn thời gian để chú ý đến chị họ nữa.
Bởi vì lớp học múa của các cô đã "lên cấp" rồi: Xoạc chân đã chính thức đưa vào chương trình dạy mỗi ngày.
Bởi vì đã chuẩn bị tâm lý từ trước, hơn nữa cô là người nhỏ tuổi nhất trong số ba người, nên vẫn có thể miễn cưỡng chịu đựng được.
Từ xoạc dọc, xoạc ngang cho đến gập lưng…
Theo chỉ số đau đớn gia tăng, tiếng kêu rên của Chân Chân càng to càng thê lương.
Doãn Yên không gào thét nhưng nước mắt lại chảy ròng ròng, rơi tí tách xuống sàn nhà, có lau cũng không kịp.
Nếu như sáng sớm có người đi qua đường Bá Tước, e sẽ tưởng ở đây có ma quỷ quấy rối mất.
Lúc theo nhịp điệu 270 độ nâng chân lên chạm vào xương vai, âm thanh ai oán của Doãn Yên truyền tới từ sau lưng Lâm Sở Vọng.
Doãn Yên: "… Mình không muốn học múa nữa."
Sở Vọng: "…"
Doãn Yên: "Con gái nhà lành không giao tiếp xã giao mà đi học múa làm gì…"
Sở Vọng: "…"
Sở Vọng rất muốn dùng thân phận tiên tri để nói với cô ấy rằng: Đây là thời đại theo đuổi trào lưu.
Sau khi mở cửa biên giới, lượng kiến thức mới khổng lồ ở phương Tây đã tràn vào nước ta, những tư tưởng cũ cũng đang dần thay đổi theo từng ngày.
Cũng như Đường Anh* vậy, biết múa tiếng Anh hội họa ca diễn… Có quốc túy nước ngoài nào mà bà không biết không? Biểu diễn bất cứ ngón nghề nào cũng đủ để nổi bật một phương trời.
(*Đường Anh là một diễn viên nổi tiếng thời dân quốc, bà từng đi du học phương Tây và là người đa tài đa nghệ. Bà từng biểu diễn tác phẩm "Vương Bảo Xuyến" bằng tiếng Anh tại rạp hát lớn nước ngoài.)
Sở Vọng đành nói: "Đợi tới khi Trịnh Diệc Dân du học Nhật Bản về, coi như biết thêm cũng tốt mà. Anh ấy mời chị đến dạ vũ, chị mà không biết khiêu vũ thì cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn anh ấy nhảy với người khác thôi. Có cần hay không là một chuyện, nhưng học hay không lại là chuyện khác."
Doãn Yên trợn mắt nhìn cô: "Ai… Ai muốn nhảy với anh ta hả!"
Sở Vọng tinh nghịch chớp mắt: "Biết nhiều cũng tốt mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!