Quả nhiên Sở Vọng không chọn sai người hầu. Đợi cô tắm rửa xong thì Điệp Nhi sẽ lau khô tóc cho cô, sau đó trải chăn sửa giường rồi rót một cốc sữa bò cho cô, cuối cùng khép cửa lại rồi mới đi xuống lầu.
Trong phòng vẫn còn mùi nhà mới. Cô mở toang cửa sổ ban công ra, đang định lên giường nằm chợp mắt thì chợt nghe thấy tiếng huyên náo ở bên ngoài.
Có tiếng phụ nữ cười nói, cũng có tiếng đàn ông nói cười; có lời nghiêm túc, cũng có lời ngả ngớn; tiếng Anh xen lẫn tiếng Quảng, thậm chí còn lẫn vào câu tiếng Pháp, Sở Vọng miễn cưỡng nghe hiểu được —— hầu hết đều là lời tán tỉnh.
Cô mặc nguyên quần áo đứng dậy, đi ra ngoài cửa sổ nhìn: Có vẻ bên kia vừa chơi bài xong, mọi người vẫn chưa hết hứng nên lại đòi mở tiệc nướng uống rượu ở trong vườn hoa. Chẳng mấy chốc, một chiếc viôlôngxen được đem ra, một cô gái người lai bắt đầu kéo đàn. Một đám người cầm ly rượu vang tụ tập ở trong vườn hoa, nhẹ nhàng lắc lư theo giai điệu; trong vườn hoa có mấy chiếc ghế dựa màu trắng, nhưng chỉ có một chiếc ghế là được rất nhiều nam nữ vây quanh —— liệu có phải người đó là người cô út của cô không?
Bọn họ kéo đèn ra ngoài sân, nên thành ra Sở Vọng đứng trong tối, còn bọn họ ở ngoài sáng. Nhưng vì ánh đèn mờ ảo nên Sở Vọng không thấy rõ lắm, chỉ loáng thoáng cảm thấy bộ váy dạ hội của cô út có vẻ hơi lạnh nếu mặc trong đêm nay.
Đứng ngoài ban công nhìn một lúc, Sở Vọng bất giác đung đưa theo âm thanh du dương. Bỗng lúc này có một đôi nam nữ rượt đuổi nhau, chạy tới gần hàng rào. Chợt cô gái ấy phát hiện Sở Vọng ở trên ban công, vội vã dừng bước, sợ hãi hét lên, dùng tiếng Bồ Đào Nha nói: "Trên lầu có một cô bé."
Giọng của cô gái ấy rất chói tai, ngay tức khắc đã thu hút sự chú ý của mọi người trên sân. Sở Vọng tự thấy bản thân quang minh chính đại đứng chơi ngoài ban công phòng mình, không làm việc gì sai, nên cô cũng không cuống lên, thậm chí còn bình tĩnh vẫy tay với người phụ nữ kia. Đa số người da trắng rất dễ làm quen, chỉ cần bạn cười với họ thì họ cũng cười với bạn thôi. Thế là người ở trên sân cũng vui vẻ nhìn lên Sở Vọng.
Sở Vọng không khỏi cảm khái, người ngoại quốc ấy, có lúc ban ngày nhìn rất nghiêm túc đứng đắn, nhưng đến khi đêm về là bắt đầu high, dù là thời đại nào cũng vậy. Một người high không đủ, phải cả đám đông high thì mới gọi là high. Nói chung là —— high một cách ngớ ngẩn.
Rồi đột nhiên, cô thấy cô út của mình cũng nhìn sang đây. Tuy trên mặt không có biểu cảm, nhưng có thể cảm nhận được đã nhìn từ trong bóng tối rất lâu. Cảm giác bị người ta quan sát từ trong tối thật khó chịu, như con mồi bị chim dữ theo dõi vậy. Sở Vọng lập tức rùng mình, vội quay vào phòng, nghiêm túc khóa chặt cửa chính và cửa sổ. Cô nghĩ bụng, phải tìm cơ hội xin bác cả cho đổi phòng mới được, ở giữa cầu thang cũng không sao…
***
Ngày hôm sau, Sở Vọng đang ngủ ngon thì bị Điệp Nhi gọi dậy. Từ mặc quần áo, đánh răng rửa mặt cho đến khi ngồi trước bàn ăn, Sở Vọng vẫn luôn ở trong tình trạng mơ màng. Đúng bảy giờ mười lăm là dọn đồ ăn sáng lên, thực đơn gồm có: trứng chiên nấm, lạp xưởng rán cùng bánh mì phết bơ, ngoài ra còn có nửa ly sữa nóng và nửa ly nước chanh.
Cả ba đều oán thầm trong bụng, ví dụ như Chân Chân không ngừng đòi "cơm cuộn, bánh chẻo Tứ Hỷ, bánh bao súp", Doãn Yên lại đòi "tào phớ bánh bao", còn cả Sở Vọng mặc niệm mười ngàn lần trong lòng "sữa đậu nành bánh quẩy há cảo chiên". Nhưng dĩ nhiên, ba đứa trẻ chỉ có thể suy nghĩ mà thôi.
Đó vẫn chưa phải là điều tệ nhất, điều tệ hơn nữa là không có đũa, chỉ có ba thứ dao nĩa và thìa. Doãn Yên và Chân Chân trố mắt nhìn nhau, cuối cùng dưới sự hướng dẫn của Kiều Mã Linh, bàn tay bé nhỏ cầm đồ run lên, cố gắng giải quyết bữa sáng.
Càng tệ hơn nữa là, rõ ràng Sở Vọng biết cách sử dụng ba món đồ đó nhưng vẫn phải giả vờ không biết, vờ run tay cầm đồ dùng bữa.
Tám giờ, người tới đầu tiên là cô giáo dạy múa.
Cô giáo là người lai nhiều dòng máu, theo như Mã Linh biết, cô ấy có sáu dòng máu Anh Đức Pháp Tây Ban Nha Ấn Độ Trung Quốc, trong đó huyết thống Trung Quốc là ít nhất. Nhìn cô ấy dùng tiếng Trung trúc trắc giới thiệu mình họ "Thiệu", Lâm Sở Vọng có cảm giác thật lạ kỳ.
Cứ tưởng môn đầu tiên sẽ bị ra oai phủ đầu, nhưng xem chừng cô giáo khá dễ chịu, chỉ dạy bọn cô lặp đi lặp lại vài động tác và bước đi, rồi nói ngày mai sẽ đến kiểm tra, trời vừa trưa thì vội vã ra về.
Sau khi ăn trưa xong, thợ may tới cửa. Ba người thợ may cầm ba cây thước, đo một lượt từ đầu tới chân cho ba miếng thịt hấp bột, rồi sau đó cũng rời đi nhanh như một cơn gió.
Chân Chân cụt hứng: "Vừa ăn xong mà đã đo rồi, không đợi tiêu thực đã, không biết quần áo may ra có bị rộng không."
Sở Vọng: "Nếu đo lúc đói thì sau này chị sẽ không muốn ăn cơm khi mặc đồ nữa đâu."
Doãn Yên: "… Cũng không hỏi chị thích vải gì kiểu dáng ra sao, làm sao biết được có đẹp không?"
Cứ thế bọn họ ôm theo một bụng tức giận cho đến buổi chiều, Kiều Mã Linh bắt đầu dạy các cô tiếng Anh từ ký âm.
Ngày trước vì để thuận tiện nên cô đã bắt chước giọng Mỹ theo phim Mỹ. Về sau khi tới nước Anh thì hối hận tím cả ruột: cái giọng anh Luân Đôn đó, con gái cất lời thì đáng yêu, con trai lên tiếng lại quyến rũ quá trời, giọng Mỹ so cũng không bằng. Nhưng lúc ấy cô muốn sửa thì cũng đã khó, một là không có thời gian, hai là cũng không có người dạy.
Nói đến đây, Lâm Sở Vọng không thể không bội phục nền giáo dục tiếng Anh từ người có tiền ở Hương Cảng trong thời đại này: Ngay từ đầu đã mời giáo viên nước Anh, học phát âm cũng một kèm một, hướng dẫn đúng giọng Anh chính gốc.
Vậy là trong buổi chiều hôm đó, cuối cùng hai mươi lăm năm cuộc đời của Lâm Sở Vọng cũng lắng xuống, như một người mới bắt đầu học phát âm kiểu Anh, thế nên cô học rất nghiêm túc.
Giữa chừng Lâm Sở Vọng còn khen một câu "chị Kiều phát âm hay quá", làm Kiều Mã Linh xấu hổ cúi đầu nói, "Giáo viên cũ của chị phát âm còn chưa hay lắm đâu. Chị đã từng nghe giọng Oxford êm tai hơn nhiều, cực kỳ chính gốc, nếu mấy đứa cũng có cơ hội nghe thì tốt rồi."
Ba cô gái lại nhao nhao hỏi chị có thể nghe từ đâu.
Nhưng Kiều Mã Linh đã đổi đề tài.
Kết quả mấy ngày sau, Sở Vọng đã vô tình nghe thấy "giọng Oxford chính gốc".
***
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!