Sau khi tiễn cha con nhà họ Tư rời khỏi Thiệu Hưng, Lâm Du gọi ba anh em đến, nói với bọn họ về kế hoạch tương lai.
Lâm Tử Đồng đã biết chuyện mình sẽ phải theo cha đến Bắc Bình. Nhưng về chuyện hai chị em phải theo bác cả tới Hương Cảng, Doãn Yên vô cùng sững sờ, sau đó khóc toáng lên, bày tỏ không muốn rời xa cha anh.
Qua truyện ký của Tư Ngôn Tang, Sở Vọng đã biết trước tương lai của mình. Khi nghe đến "tin dữ" này, cô không biết nên khóc hay cười nữa, thôi thì cứ theo vận mệnh sắp đặt vậy. Điều này khiến Lâm Doãn Yên đã khóc ngất phải bớt ra mười giây biểu diễn quý báu, ngay trước mặt cha anh và bác cả, chỉ thẳng vào mũi Sở Vọng hét to: "Em ba là đồ lạnh lùng, tâm địa sắt đá!"
Sở Vọng đảo mắt. Cô có thể làm gì được hả? Nếu cô có thể diễn xuất chân thật được như thế thì đã thi vào đại học Điện ảnh Bắc Kinh từ lâu rồi, chứ việc gì phải vật lộn với đám vi sinh trong phòng thí nghiệm cả ngày lẫn đêm.
Bác cả của cô cũng chế giễu: "Cậu công tử nhà họ Tư lên tàu rồi mà vẫn dặn đi dặn lại, bảo cháu ba "nhất định phải ngoan ngoãn chờ cậu ta về". Giờ cháu ba vui còn chẳng kịp, làm gì còn thời gian buồn bã với cháu hai?"
Doãn Yên nghe thế thì càng òa khóc to hơn.
Sau ngày hôm ấy, tất cả mọi người trong Lâm phủ bận tới nỗi chân không chạm đất. Một số người hầu không muốn xa ông chủ và cậu cả cũng được bố trí theo bọn họ đến Bắc Bình. Còn về hai cô chủ, bà cả Lâm* đã có lời dặn, không cần dẫn theo đầy tớ người hầu đến Hương Cảng. Ở chỗ bà có đủ người, huống hồ đường sá xa xôi, đến bên kia cũng không quen thuộc, thế là bà tính tiền công rồi cho a hoàn hầu hai cô chủ nghỉ việc.
Vì chuyện này mà Doãn Yên lại khóc ngất tiếp.
(*Bà cả Lâm tức bà Kiều, chị gái của Lâm Du.)
Những người quản gia già đã hầu hạ ba đời thì ở lại trông nom nhà cửa, bận rộn lên xuống gần một tháng, hầu hết những thứ cơ bản đều được chuẩn bị xong xuôi. Lần này Lâm Du và Tử Đồng đi đường thủy lên Bắc, rương hành lý chất những hai con thuyền; Còn Doãn Yên và Sở Vọng thì ít hơn bọn họ nhiều —— chỉ có hai chiếc xe hơi nhỏ đến đón các cô gái tới bến tàu Thượng Hải để gặp bác cả, sau khi chất hành lý của Doãn Yên lên xe xong, Sở Vọng nhìn: làm gì còn chỗ trống để đặt đồ của cô nữa?
Hành lý của Sở Vọng chỉ vỏn vẹn một chiếc cặp da, bên trong đựng vài bộ đồ và vật dụng hằng ngày. Tuy cô rất muốn khuyên chị là: phải biết cách lựa chọn, nếu không sẽ có ngày gặp nạn. Nhưng có vẻ chị cô mắc chứng ái vật nghiêm trọng —— mắt nhìn lom đom đống hành lý chất bừa lộn xộn của mình, không cho bất cứ ai đến gần nội trong vòng ba mét.
Sở Vọng đành chịu, đặt chiếc cặp da bé nhỏ đáng thương của mình lên băng ghế sau.
Hai chị em sẽ xuất phát trước cha anh, sau khi thu xếp ổn thỏa, bốn người bọn họ đứng giữa sân.
Trong sân có một gốc lê, lúc này đang là mùa hoa lê nở rộ. Lâm Du nhìn gốc cây cảm khái, cũng muốn để ba đứa con của mình bộc bạch nỗi lòng.
Tử Đồng nói: "Hoa lê sắp rụng, lại sắp có quả ngon để ăn rồi; đáng tiếc năm nay không được ăn lê."
Doãn Yên ngước đôi mắt ầng ậng nhìn lên: "Nếu hoa lê của cha rụng xuống, thì sẽ là lúc Doãn Yên trở thành người lớn."
Rồi ba người đồng loạt nhìn sang Lâm Sở Vọng.
Sở Vọng: "Ấy. Trọng trường Trái Đất là 9,81 m/s2, có thể thấy tốc độ hoa lê rụng là 0,08 m/s, rơi theo hướng Tây Nam, mật độ không khí trong mùa này khoảng 1,3 kg/m3, diện tích tiếp xúc của hướng cánh hoa thẳng đứng là 4 cm2, từ đó suy ra tốc độ gió vào lúc này là khoảng 3,6 m/s."
Ba người cha anh chị: "…"
Sở Vọng không khỏi nhìn trời: "Đó là tốc độ của gió nhẹ không mạnh. Nên cha và anh cả sẽ thuận buồm xuôi gió."
Cho dù là gì thì cha và anh vẫn miễn cưỡng đón nhận lời chia tay tạm biệt chẳng ra gì của cô, sau đó đưa hai chị em lên xe.
Sau khi lên xe, Lâm Doãn Yên lại bắt đầu khóc lóc. Mới đầu Lâm Sở Vọng còn có thể an ủi vài câu như "ở Hương Cảng có bãi biển", "trên bờ có rất nhiều người ăn mặc hở hang", "có rất nhiều người Tây", nhưng chẳng mấy chốc cô đã ngủ say trong bản độc tấu không biết mệt của Doãn Yên.
Tới lúc tỉnh dậy mới ảo não phát hiện, cô đã bỏ lỡ phong cảnh của vùng tô giới nổi tiếng mất rồi, chỉ có thể ngắm nhìn phong cảnh ngoài bãi ghềnh ở bến tàu mà thôi. Lúc cô tỉnh lại thì Doãn Yên đã thôi khóc, thay vào đó là nhanh nhảu chào người bên ngoài cửa: "Chào bác cả ạ."
Sở Vọng tự xách hành lý của mình xuống xe, còn hành lý của Doãn Yên thì có hai phu khuân vác thuần thục vác xuống. Đúng lúc này, một cô gái mười một mười hai tuổi đứng cạnh bác cả chợt mắng bằng chất giọng Thượng Hải: "Sao không chuyển cả nhà tới luôn đi?"
Nghe xong câu đó, Sở Vọng bất giác vui vẻ, nhìn cô gái kia với vẻ khen ngợi —— cô ấy có khuôn mặt đúng tiêu chuẩn con gái thời kỳ dân quốc: da trắng, lấm tấm tàn nhang, gương mặt hơi gồ*, chiếc sườn xám ca rô màu vàng tơ làm bật lên áo khoác màu lam phớt hồng bên ngoài, thoạt trông rất xinh xắn đáng yêu.
(*Mặt gồ là một trong những đặc điểm ngoại hình ở người châu Á, ảnh minh họa bên trái.)
Người bác cả nghe thế thì trêu, "Nếu Doãn Yên muốn dọn cả nhà tới, vậy còn Tiết Chân Chân hai ngày trước muốn dẫn theo a hoàn người hầu phụ bếp ở dinh thự họ Tiết đến Hương Cảng thì sao hả?"
Tiết Chân Chân đỏ mặt, bất chợt phát hiện Lâm Sở Vọng tay xách cặp da đứng lẻ loi cạnh Doãn Yên. Thế là cô nàng chỉ vào Lâm Sở Vọng, "Mợ à, vì sao nó có thể dẫn theo a hoàn còn cháu thì không được?"
Sở Vọng: "…"
Bà Kiều: "… Đây là em ba nhà họ Lâm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!