Ngày Tư Ngôn Tang đến biệt thự họ Lâm là ngày tổ chức tiệc nhà. Hôm đó Sở Vọng mặc áo lụa cổ đứng năm viền năm mép màu xanh truyền thống, đứng trong góc khuất hạ thấp cảm giác tồn tại, để chị gái mặc sườn xám thêu hoa màu đỏ được các cô các bác khen ngợi.
"—— Con gái đúng là không cần phải chọn đồ. Mấy đứa nó mặc là áo váy tôn dáng, còn đến lượt chúng ta thì lại thành người không bằng váy vóc."
"—— Thì cũng chọn người thôi. Nếu để cháu gái của trưởng thư ký Triệu mặc bộ đồ này thì đâu đẹp như thế."
"—— Giống hệt Na Tra bị đánh nguyên hình, trông trẻ con quá."
Mấy bà cô cùng nghĩ đến vóc dáng của vị Triệu tiểu thư kia, người nào người nấy cũng gật đầu tán thành, cười ầm lên, "Đúng là Na Tra thật."
…
Tư Ngôn Tang vất vả lấy được thông tin chính xác từ cha mình, cẩn thận ôm một chiếc tã lót, lại không kìm nén được kích động mà chạy như bay từ nhà họ Tư sang nhà họ Lâm. Anh người cao chân dài lại còn sải bước lớn, mấy vú già ở phía sau đuổi theo thở không kịp: "Cậu chủ —— cậu chạy chậm thôi."
Chuông cửa nhà họ Lâm kêu inh ỏi —— "Cậu Tư… và cậu hai Tư đã đến rồi!"
Trong tiếng cười của người giúp việc đi ra mở cửa, Tư Ngôn Tang ôm Tiểu Ngôn Bách hỏi ngay: "Cô ba nhà cô đâu rồi?"
Hỏi ba bốn người mới có được câu trả lời, Tư Ngôn Tang băng qua đám đông, cuối cùng tìm được Sở Vọng ở cuối hành lang trong góc nhỏ, lúc này mới thở hắt ra, cười nói: "Em nhìn này…"
Sở Vọng đứng dậy, ánh mắt chuyển từ chân mày không kìm nén được hưng phấn của Ngôn Tang sang cục thịt nhỏ đang say ngủ trong lòng anh.
"Ngôn Bách." Tư Ngôn Tang thấp giọng nói, "Em ấy tên là Ngôn Bách."
Ngôn Bách vươn bàn tay bé nhỏ ra khỏi tã lót lụa đỏ, có vẻ cu cậu đang rất hờn tủi. Sở Vọng giơ ngón trỏ ra, lập tức bị bàn tay nhỏ bé kia nắm chặt. Cô cười nói: "Thế là địa vị của anh ở nhà đã tụt xuống rồi, sẽ bị thất sủng cho xem."
"Thất sủng?" Tư Ngôn Tang suy nghĩ về cái từ này, cười nói, "Từ lúc em ra đời là địa vị đã tụt xuống rồi."
"Sao thế được?" Sở Vọng cười hỏi.
"Có một hôm cha gọi anh đến, nói với anh là bà Lâm mới sinh thêm em bé. Ông ấy nói," Dưới ánh đèn sợi đốt, Tư Ngôn Tang mỉm cười nhìn Sở Vọng, bắt chước khẩu khí của cha, "
"Ngôn Tang, từ nay trở đi, cuộc đời con sẽ không còn thuộc về một mình con nữa. Vì thế nên trước khi nói năng hay hành động thì đều phải suy nghĩ, mình làm như thế có ích cho em ấy không? Có liên lụy đến em ấy không? Và con cũng không thể hại em ấy được."
Cha anh nói vậy đấy, không phải là tụt xuống đấy sao?"
Sở Vọng cúi đầu im lặng, lại ngẩng đầu nghĩ ngợi một hồi, sau đó nói: "… Bát nước đổ đi?"
Cả hai cùng bật cười.
Mấy ngày qua anh ở nhà chăm sóc em trai mới chào đời, cho nên cũng biết cách ẵm trẻ con, thế là anh đề nghị Sở Vọng ôm thử, "Đỡ lưng đi… Đỡ cả đầu nữa…"
Sở Vọng bất ngờ, luống cuống đỡ lấy đứa trẻ, Ngôn Bách trong lòng lại khóc oe. Mọi người theo tiếng khóc nhìn sang bên này, Sở Vọng còn khóc không ra nước mắt hơn cả Ngôn Bách. May mà bà Tư và vú già đã dìu nhau đi đến, nhận lấy Ngôn Bách trong tay cô, chỉ à ơi hai ba lần đã dỗ con nín khóc.
Bà Tư nằm nhà nhiều ngày nên cũng muốn ra ngoài đi lại. Bà mặc áo hai lớp, đeo khăn quàng cổ và đội thêm mũ. Có vẻ bà đã ngoài 30, có gương mặt tròn phúc hậu, xem ra là người rất hiền từ. Tiếng Trung không tốt lắm, chỉ lời ít ý nhiều trách Ngôn Tang: "Láu táu."
Rồi lại nắm tay Sở Vọng, hiền từ hỏi Ngôn Tang: "Đây là… cô ba?"
Ngôn Tang mím môi cười, gật đầu.
"Đáng yêu quá." Bà Tư tối giản từ ngữ khen cô, "Sau này sẽ là người đẹp."
Tư Ngôn Tang lại như nghe thấy người ta khen mình, dù khiêm tốn nhưng không che giấu được ý cười trên mặt: "Thế ạ?"
Bà Tư lại đánh giá cô một lượt từ đầu đến chân: "Vừa xinh xắn vừa thông minh, bảo sao người ta thích?"
Tư Ngôn Tang đứng bên tiếp lời: "Không tệ không tệ."
"Là một hôn nhân tốt." Bà Tư tổng kết, "Mấy hôm nữa sẽ đi châu Âu với Ngôn Tang và cha hả?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!