Neil cười lớn bảo: "Để Tư tiếng tăm lừng lẫy cầm suốt dọc đường, đúng là đáng tiếc… Nếu không cần thì cho tôi đi, tôi không chê đâu."
Sở Vọng mỉm cười: "Tôi đâu nói là không cần."
Tư Ngôn Tang cụp mắt nhìn thẳng, "Hồi sáng nhìn không rõ, cứ tưởng mưa không lớn."
Cô nghĩ ngợi, "Phơi nắng một lúc là ổn thôi mà, không xấu đâu."
"Thật hả?" Lúc này anh mới nhướn mày nhìn cô, "Xin lỗi em."
Sở Vọng mỉm cười, đang định trấn an anh vài câu, thì chợt thấy vài người sĩ quan được thủy quân ngoài cửa vây quanh đi vào trong khoang, nghênh ngang tiến thẳng một mạch về phía trước. Trong số những người đi vào có giọng Anh pha lẫn giọng Mỹ. Sở Vọng *wow* lên, "Vì sao có cả người Mỹ nữa vậy?"
Neil nói, "Từ thế kỷ trước, đây từng là bến cảng tiếp tế của chiến hạm nhiều nước mà."
Tư Ngôn Tang nheo mắt nhìn rồi nói, "Là không quân?"
Neil cười đáp: "Một du học sinh đến Mỹ mời vài đại tá không quân đến giảng bài. Có điều hải quân thì chắc chắn vẫn phải là người Anh rồi."
Sở Vọng mơ hồ nghe thấy một âm thanh khá quen tai, nheo mắt nhìn nhưng không nhận ra là ai. Chợt mấy cô gái người Mỹ đứng cạnh vừa cười to "oh gosh ——" đầy khoa trương, nhấn chìm âm thanh kia đi, rồi bọn họ cùng nhau đi thẳng lên lầu.
Có hai người ở trên lầu thò đầu xuống gọi Neil đi lên, Neil mỉm cười với họ, nói: "Trên đảo chỉ có một khách sạn, sợ là tối nay đã bao phòng hết rồi, không biết còn phòng trống không nữa."
Nói đoạn, anh ta đi lên cùng với hai người kia, dưới khoang thuyền không còn ai nữa, chỉ có hai người đưa mắt nhìn nhau.
"Không có chỗ ở thì đành đi dạo trên đảo thôi." Sở Vọng nháy mắt, "Nghe nói có nhà của thầy mo và đá quan tài đấy."
Tư Ngôn Tang cười: "Lần này Viên Mai đường Hillwood muốn kể chuyện gì cho anh đây?"
Sở Vọng chắp tay sau lưng, xoay lưng về phía anh sảng khoái bước hai bước, bất chợt cô ngoái đầu lại, cầm bật lửa trong tay, khi ngọn lửa phừng lên, ánh lửa nhảy múa trên mặt anh. Cô cười nói: "Chuyện ma!"
Trong lúc anh ngây người, Sở Vọng đã đặt bật lửa vào tay anh, cười nói: "Tặng anh."
"Của anh?" Anh mở tròn mắt, nhìn chăm chú chiếc bật lửa đồ chơi xinh xắn trong tay, bất giác mỉm cười, "Anh…"
Sở Vọng nhìn vào mặt anh, nhủ thầm: bây giờ vẫn chưa biết hút thuốc à?
Đúng lúc này, lại chợt nghe thấy âm thanh quen tai ở trên lầu truyền xuống: "—— Xin lỗi đã làm phiền, có thể cho mượn lửa không?"
Hai người đồng thời ngẩng đầu lên. Chỉ tháy một người đàn ông mặc áo gi lê màu ám xanh khoác ngoài, quần trắng giày xanh cọ, miệng ngậm một điếu thuốc chưa châm lửa đi xuống lầu. Anh cau mày, có lẽ nghiện thuốc lá rồi. Anh giơ hai tay kẹp lấy điếu thuốc, chỉ vào chiếc bật lửa trong tay Tư Ngôn Tang, hình như thấy là người Trung thì lại dùng tiếng Quảng lặp lại: "Có thể mượn lửa được không?"
Người này cũng trắng y hệt Tạ Di Nhã, thậm chí càng không có sắc máu. Sở Vọng nhìn mặt anh ta chăm chú, rồi đột nhiên cũng thốt ra một câu bằng tiếng Quảng: "Anh là… Coca Cola Watsons kia?"
Người nọ cũng nhìn cô một lúc, sau đó bật cười nói: "Là tôi."
Rồi anh đứng thẳng người lên, nói: "Tiếng Quảng của em vẫn rất tệ."
Sở Vọng đáp trả: "Anh cũng không sành sõi tiếng Trung."
"Thế à." Anh bĩu môi, "Tôi cho rằng mình đã tiến bộ rất nhiều." Rồi anh cúi đầu nhìn bật lửa trong tay Tư Ngôn Tang, tán dương: "Đẹp lắm."
Tư Ngôn Tang nheo mắt, khách khí nói: "Cám ơn. Có điều tôi cũng mới nhận được."
"Anh cũng hút thuốc?" Tạ Trạch Ích hỏi.
"Có hút." Tư Ngôn Tang không do dự đáp.
Sở Vọng nhịn không được mỉm cười. Rất muốn nói không cần phải ép mình đâu, nhưng không đành lòng vạch trần anh.
Tư Ngôn Tang tiếp nhận lấy một điếu 555, kẹp vào giữa tay lóng ngóng châm lửa, nhưng châm mấy lần cũng không đỏ. Sở Vọng nhìn ra ngoài, suýt nữa đã không kìm nén được kích động muốn bước đến chỉ điểm. May mà Tạ Trạch Ích cũng nhìn không đặng, mở miệng nhắc nhở trước: "Vừa hút vừa châm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!