Chương 38: Đảo nhỏ (2)

Sở Vọng nhìn anh, tay cầm nước Hà Lan vòng ra sau lưng sờ soạng: "Em muốn dẫn ai đi đảo Bồ Đài ấy nhỉ?"

Tư Ngôn Tang chỉ vào mình: "Anh nè."

Sở Vọng nheo mắt nhìn anh, hỏi: "Anh là ai?"

Anh cười nói: "Vị hôn phu của em."

"Vị hôn phu của em?" Sở Vọng đánh giá anh một lượt từ đầu tới chân, sau đó lắc đầu, "Gần đây hôn phu của em ăn khoai tây trứng gà rất nhiều, phải béo núc béo ních mới đúng. Còn anh quá gầy, đâu giống anh ấy?"

Tư Ngôn Tang cười khổ, "Hiện tại anh béo cũng không kịp rồi, phải làm gì bây giờ?"

Sở Vọng nhìn anh, "Ăn phô mai nhiều mà không có thịt thừa, rốt cuộc anh làm sao hay thế?"

Anh nhỏ giọng phản bác: "Hương Cảng nắng gắt như vậy, vì sao em không bị sạm đen?"

Sở Vọng hung dữ đáp trả: "Sao nào, anh thích da đen hả?"

Tư Ngôn Tang không nhịn được bật cười.

"Không phải. Hiện tại rất tốt…" Anh cúi đầu, cố gắng nghĩ ngợi một hồi rồi mới ngẩng đầu lên tổng kết: "Chỗ nào cũng vừa phải."

Thấy bộ dạng dè dặt tìm từ của anh, Sở Vọng cũng không kìm nén nổi mà phì cười: "

"Cũng vừa phải" cái gì chứ? Tùy ý thế à? Anh đến nhà em làm khách hả?"

"Anh không phải là khách của em sao?" Anh hạ giọng hỏi, "Thế anh là gì của em?"

"Anh là…" Sở Vọng thật sự ngẩng đầu nghĩ ngợi.

Một thoáng sau mới hiểu ra đây chỉ là lời nói đùa, cô lập tức xoay người đi ra ngoài, vừa đi vừa nghiêng đầu mỉm cười. Tư Ngôn Tang vội đuổi theo cô bung dù lên, ngoài miệng vẫn truy hỏi, "Là gì?"

Hai người một trước một sau đi trong mưa. Mưa càng lúc càng lớn, có mùi của cơn mưa đầu hạ. Ra khỏi bến tàu đến trạm xe buýt, giày da của Sở Vọng đã ướt sũng, cô cúi đầu nhìn ống quần anh – một mảng đen từ dưới đầu gối lan xuống tận trong giày, có nghĩa trong giày cũng ướt.

"Hành lý của anh đâu?" Sở Vọng hỏi.

"Gửi ở bến tàu rồi." Anh nói.

Sở Vọng cúi đầu trầm ngâm, chuyến xe buýt tới bến cảng làng chài Aberdeen đã đến rồi. Sở Vọng tay cầm nước ngọt, miệng ngậm hai tấm vé xe lên xe, Tư Ngôn Tang cụp dù đi sát theo sau. Đám đông lần lượt đi lên, hai người đi xuống cuối xe, chỉ vừa dừng lại thì xe đã nổ máy khởi động.

Đáng nhẽ trong xe sẽ phải chen chúc dữ lắm, nhưng Sở Vọng lại có thể thoải mái xoay người. Đưa mắt nhìn lại, thì ra Tư Ngôn Tang đã giang tay tạo ra một khoảng không gian nhỏ cho cô.

Tư Ngôn Tang "à" một tiếng với cô. Trong khoảnh khắc Sở Vọng ngạc nhiên, hai tấm vé xe màu đỏ nhạt trong miệng cô đã bị anh rút lấy. Lúc cúi người, hai giọt nước từ trên tóc anh nhỏ xuống tay cô. Sở Vọng nhìn giọt nước trong suốt lấp lánh trên tay, tới khi ngẩng đầu lên thì thấy anh đang mỉm cười nhìn mình.

"Từ nãy đến giờ anh cười gì thế?"

Anh lắc đầu không đáp.

Sở Vọng bất đắc dĩ, lại hỏi: "Nóng hả?"

Anh gât đầu.

Sở Vọng đưa chai nước Hà Lan cho anh, anh cầm lấy uống liền mấy hơi.

"Có ngọt không?"

"Có."

"Thật không?" Sở Vọng nghi ngờ uống một ngụm, quả nhiên ngọt ngấy, ngọt tới nỗi làm cô nhíu mày, không biết vì sao anh có thể ung dung uống hết cả chai như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!