Kính gửi anh Ngôn Tang,
Gần đây hay nghe người ta nói "ăn thứ gì thì sẽ giống thứ đó", tuy cảm thấy không đáng tin lắm nhưng lại rất đáng yêu. Ăn khoai tây giống khoai tây, ăn trứng gà giống trứng gà, ăn bánh mì sẽ giống bánh mì… Đợi đến lúc gặp anh, chỉ cần thấy ai trông giống khoai tây, trứng gà, bánh mì hay phô mai, thì chắc chắn đó chính là anh rồi.
Mà dù vậy, có mập cũng không sao.
Gần đây bạn trên lớp rất thích chuyện ma đăng trên báo, một nhóm năm ba người thường xuyên tụ tập lại với nhau, có lúc nghe thú vị, cũng bình tĩnh tham gia câu chuyện. Thi thoảng còn dọa mọi người bỏ chạy tứ phía, vì thế mà được đặt mỹ danh là "Viên Mai* đường Hillwood".
(*Viên Mai là tác giả của tác phẩm "Tử Bất Ngữ" – được xem là tiểu thuyết chí quái chí dị đặc sắc của văn học cổ Trung Hoa.)
Cho nên, anh Ngôn Tang à, có lẽ anh cũng sẽ bị Viên Mai đường Hillwood dọa sợ đấy.
Hương Cảng đang vào thu, ánh nắng dồi dào, nhưng không dám phơi nắng nhiều, vì sợ nếu đứng cùng anh sẽ biến thành Hắc Bạch Vô Thường, trông buồn cười lắm.
Cầu chúc anh yên bình
Ngày hai mươi chín tháng chín năm dân quốc thứ mười lăm
Sở Vọng.
***
Gần đây vì mấy cuốn "Tạp chí Đông Phương" từ Thượng Hải đưa đến có đăng tải tiểu thuyết chí quái, nên các cô gái trong dàn hợp xướng vô cùng đoàn kết. Kết thúc buổi lễ, bọn họ nắm tay nhau đi xe đến rạp chiếu bóng, tiệm sách hoặc quán cà phê: để kể nhau nghe chuyện ma.
Sau khi nghe xong, cô cảm thấy không có gì hay cả. Đối với Sở Vọng sinh ra ở thời đại bùng nổ thông tin mà nói, những câu chuyện này thật sự quá gượng. Thỉnh thoảng nổi hứng thú, cô lại xắn tay áo lên, kể cho bọn họ nghe vài mẩu chuyện cô cảm thấy thú vị:
Một là, ở trong ký túc xá nào đó có một cô gái bỗng dưng chết. Học sinh mới vào học, phát hiện không thể mở cánh cửa ký túc xá đó được, bèn nhìn vào trong qua lỗ khóa. Không có gì ngoài một mảng đỏ. Mọi người khó hiểu hồ nghi. Đi hỏi sinh viên khóa trên, người ta trả lời: Trước khi chết, cô gái đó đã chất chứa rất nhiều oán hận, nên con ngươi có màu đỏ.
Chuyện thứ hai là, hàng xóm một cô gái độc thân nào đó chết trong nhà. Vào ngày hàng xóm chết, cô ấy gặp một người xa lạ rời khỏi nhà hàng xóm, nhưng cũng không nghĩ nhiều. Hai hôm sau, cảnh sát đến hỏi: Có nhớ rõ tướng mạo của người đàn ông khả nghi hôm đó không? Cô ấy đáp: Không nhớ rõ lắm. Sau đó cảnh sát rời đi. Hai hôm sau, hung thủ bị bắt, trên báo đăng ảnh của thủ phạm, chính là người cảnh sát ngày đó tới hỏi.
Hai câu chuyện trên đã dọa các cô gái sợ hãi ré ầm lên, cũng vì thế mà Sở Vọng trở nên nổi tiếng. Ngoài miệng các cô gái nói: "Lần sau không chơi chung với Sở Vọng nữa, nhớ đến cậu ấy là lại nhớ hai câu chuyện kia." Nhưng một tuần sau bọn họ đã quên khuấy lời thề đó, buổi lễ vừa kết thúc lại kéo Sở Vọng tới, nhao nhao bày tỏ muốn "mời cô uống cà phê" và "nghe cô kể chuyện".
Sắp đến lễ Tạ Ơn, có không ít cô gái bàn nhau sẽ đến vịnh Nước Cạn, hoặc tới đảo nhỏ bên cạnh chơi. Nhưng phần lớn bọn họ toàn là đại tiểu thư không cần lo cơm ăn áo mặc, nên không có nhiều kinh nghiệm về việc đi du lịch xa, thế là chuyện này đành tạm gác lại, nhưng vẫn lẩm bẩm muốn đến chỗ này chỗ nọ chơi.
Di Nhã và Chân Chân là hai thủ lĩnh của hai phe trong lớp, nhưng gần đây vì Sở Vọng nên cũng hòa thuận ngồi chung với nhau. Cãi nhau còn tốt, đáng sợ nhất là khi hai người không nói gì, đứng xa xa, làm mọi người có thể cảm nhận được áp suất thấp vô hình giữa họ.
Trong trường hợp bình thường, giữa bọn họ chỉ cách một Sở Vọng.
Một hôm nào đó khi các cô gái đang bàn nhau xem nên đi đâu, chợt có người hỏi Sở Vọng: "Viên Mai đường Hillwood hiểu biết rộng rãi có đề xuất nơi nào không?"
Cô nghĩ ngợi rồi nói, "Diệp Văn Dữ có nhờ mình rủ chị đến nhà chú của anh ta đánh tennis."
Tiết Chân Chân nhìn cô, "Anh ta mời chị em thì bọn này đi làm gì, làm nền cho họ à."
"Không phải cô ta không thích người Nam Dương* đó à, sao lại chịu đi?" Có người hỏi.
(*Nam Dương là tên do người Trung Hoa đặt cho một vùng địa lý nằm phía Nam Trung Hoa, đặc biệt là vùng Đông Nam Á, hiện nay có nghĩa thông dụng ám chỉ cộng đồng Hoa kiều sống ở Đông Nam Á, cụ thể là ở Việt Nam, Singapore, Philippines, Malaysia, Thái Lan và Indonesia.)
Sở Vọng cười, "Các cậu vẫn không hiểu chị mình rồi."
Di Nhã cười nói: "Mình đoán nếu như Tiết đại tiểu thư đi, thì kiểu gì Lâm nhị tiểu thư cũng đi thôi."
Tiết Chân Chân giễu cợt, "Tôi chẳng thèm đi phá đám chuyện tốt của người ta đâu."
Di Nhã nháy mắt, dẫn dắt từng bước: "Chúng ta có phá đám gì đâu? Rõ ràng là đi xem kịch vui, sao có thể không đi."
Chân Chân nói: "Nếu cô ta đi thật, vậy thì tôi phải mau chóng đến xem mặt của tài nữ tiểu thư có dày như cuốn từ điển Vĩnh Lạc không."
Có lẽ không ai hiểu được lý do Chân Chân và Doãn Yên đồng ý đến chơi tennis, có điều quan hệ nhân quả thì lại rất rõ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!