Chương 33: Nhà họ Từ và sân tennis (3)

Sau khi chính thức gửi thư báo trúng tuyển đại học dự bị ngành Vật lý đại học Hương Cảng, trong lịch trình hằng ngày của Sở Vọng đã gạch bỏ đi dòng "trường nữ sinh tư thục Hương Cảng", dù là vậy thì cũng không được nhẹ nhàng bao nhiêu. Một tuần đến phố Hoa Viên ở Vượng Giác bốn lần, đến Du Ma Địa ba lần, Chủ nhật lại còn bị Tạ Di Nhã kéo tham gia dàn hợp xướng cho bằng được.

Danh tiếng của ngài Saumur đã lan rộng khắp đất Cảng, các bà các cô tìm đến ông may lễ phục cũng nhiều lên, đơn đặt hàng kín đến cuối năm. Ngài Saumur lại cố chấp, nói gì cũng không chịu mời thợ giúp, ông như cho rằng người ngoài luôn không bằng người mình dốc lòng bồi dưỡng. Sở Vọng nơm nớp lo sợ nghe, cũng vì thế nên thỉnh thoảng dành thời gian đến Du Ma Địa hai chuyến.

Bởi vì sự hào phóng của chị Từ và ngài Saumur, nên sau một thời gian bận rộn, tài sản của Sở Vọng cũng dần dần nhiều lên, bất tri bất giác sắp được 200 đồng. Bạc nặng trịch, sờ vào khiến người ta có cảm giác an toàn hơn so với tiền giấy ở đời sau.

Hiện tại, một chiếc xe Ford trị giá 8.000 đồng, một căn nhà ở tô giới của Pháp tốn 2.000 đồng…

Nghĩ đến đây, ngày hôm sau cô lập tức gọi điện cho Từ Thiếu Khiêm. Không vì gì khác, mà chỉ muốn hỏi xem bao giờ thì cô chính thức nhập học.

Tiếp tuyến viên hôm nay là một cô gái, dường như nghe thấy giọng con nít nên dịu dàng nở nụ cười, chuyển điện thoại giúp cô.

Điện thoại được chuyển, cô vừa "alo" một tiếng thì Từ Thiếu Khiêm bật cười, như thể đã thương lượng với cô gái tiếp tuyến viên vậy.

"Em gọi điện thoại buồn cười vậy à?" Sở Vọng hỏi với vẻ bất đắc dĩ.

"… Không phải. Chỉ là đôi lúc lo em với không tới ống nghe ở bốt điện thoại."

"…"

"Ba giờ chiều ngày mai, có rảnh để đến nhà số 3 đại lộ Lotus một chuyến không? Năm đầu tiên học mấy môn cơ bản, tôi sẽ lấy thêm vào sách giáo khoa cho em, một tuần trước lễ Nô

-en, em sẽ cùng các sinh viên năm nhất tham gia kỳ thi. Nếu đậu thì có thể trực tiếp vào học chương trình năm nhất. Có điều kỳ này đã thi ba môn rồi, nên sang năm em phải thi nhiều hơn người khác ba môn, sẽ vất vả đấy, như thế có chịu được không?"

"… Nếu rảnh thì được."

"Ừ, tôi cũng cho rằng đây không phải là vấn đề lớn với em. Vợ tôi cũng nhớ em rồi, chiều mai gặp nhé."

***

Ngày hôm sau, phong thư ở Anh đã đến.

Không có tuyến xe tốc hành đến đại lộ Lotus, nên khi đổi chuyến xe buýt ở Du Ma Địa, cô chợt nghĩ đến gì đó, nhân tiện nhìn thoáng qua hộp thư ngoài tiệm may, lập tức nhìn thấy bức thư đóng đầy dấu bưu điện.

Xe vẫn chưa tới, cô bưng ghế dựa ngồi cạnh bà Nguyễn đọc thư.

Bà Nguyễn mỉm cười, "Tình yêu tuổi trẻ đúng là làm người khác hâm mộ."

Sở Vọng lè lưỡi, dựa lưng vào bà Nguyễn đọc thư dưới ánh nắng.

Mong em Sở Vọng đọc được thư này,

Và lúc đọc thư, mọi điều vẫn bình an tốt đẹp.

Sau khi đến Anh, chuyệnăn uống sinh hoạttrở nên rất gò bó. Có điềuẩm thực khá ngon, toàn là chân giò hun khói, pho mát, khoai tây, trứng gà và bánh mì, cứ như bọn họ coi sinh viên là gia súc mà nuôi. Sợít hôm nữa sẽ béo mất, phải tìm ngày đi tham gia lao động với các sinh viên học viện quân sự mới được, quả thật khổ vô cùng. Điều thú vị nhất chính là: Đây là ngôi trường tư nhân nhưng lại muốn gọi là trường công, tiếng Anh là "public school", như thể đang xích mích với ai vậy.

Trời rất hay đổ mưa, hễ một ngày trờiâm u thì suốt cả tháng sẽ không có nắng. Tuy trời như vậy, nhưng không đến mức lạnh căm nhưở Berlin. Bị nhốt trong những pháo đài cao tường cổ kính, cả tháng trời không được ra ngoài, con người cũng trở nên bức bối nặng nề, chỉ mong không dọa em.

Viết thư xong từ lâu rồi, nhưng vì không được tự do nên không gửiđi được, đến lúc gửiđi thì đã qua nửa tháng Tư.

Lần sau viết thưgửi đến em, chỉ sợ là chuyện của mấy tháng sau.

Nay hơi vội vã, mong em chớ trách.

Ngôn Tang

28.04

Năm dân quốc thứ 15 tại Luân Đôn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!