Tầm mắt Sở Vọng vượt quá đứa bé nóng nảy trước mặt, nhìn lên đồng hồ lớn treo cạnh tủ âm tường. Con lắc đồng hồ đung đưa vài lần rồi gõ *bing boong* – điểm hai giờ đúng.
Lúc này cửa vang lên cái *két*, giọng của chị Từ ở trên cầu thang vọng xuống: "Anh về rồi đấy à?"
Người ở cửa đáp, "Về rồi đây. Giáo viên đến chưa?"
Chị Từ nói: "Đã đến từ lâu rồi."
Sở Vọng nghe thấy người ở cửa nói "sao đến sớm thế?", lật đật nắm tay Leon đứng dậy, cung kính cúi người chào "chào giáo sư Từ".
Từ Thiếu Khiêm đưa mắt nhìn lướt qua ba người đứng cạnh sofa, mỉm cười gật đầu coi như chào hỏi. Thấy sắc mặt của Văn Quân, anh híp mắt nhìn lên cầu thang, dịu dàng hỏi: "Em lại hút thuốc hả?"
Sở Vọng cũng nhìn lên: chỉ thấy một người phụ nữ yếu đuối được một bà lão mặc áo vải màu vàng đỡ, chậm rãi đi xuống phòng khách; chị Từ rất gầy, gầy tới nỗi làm bộ sườn xám nhũ kim trên người trở nên rộng rãi, có cảm giác đi trên đường cũng có thể bị gió thổi bay; kiểu sườn xám này đang rất thịnh hành với các thiếu phụ thời bấy giờ, rất tôn lên vóc dáng, song khi chị Từ mặc lại có phần ảm đạm phong sương. Tóc chị bóng nhẫy, vấn thành một búi tóc.
Dì Văn đỡ chị run run ngồi xuống sofa gần Sở Vọng, lúc này Sở Vọng mới phát hiện lý do mà chị đi đứng không vững —— bên dưới sườn xám là gót ngọc ba tấc* yêu kiều.
(*Một cách nói chỉ bàn chân bó của phụ nữ Trung Quốc thời xưa.)
Nhưng đây là lần đầu gặp mặt, Sở Vọng chỉ mỉm cười thân thiện với chị chứ không quan sát nhiều. Mà chị Từ lại đưa mắt nhìn cô một lượt từ đầu đến chân: là ánh mắt dịu hiền, mang theo sự tán thưởng của phụ nữ lớn tuổi với cô gái trẻ, thậm chí còn bộc lộ quan tâm chiều chuộng.
Cô không biết mình có nên gọi chị là "cô Từ" không: bởi nhìn bề ngoài thì trông chị chỉ khoảng chừng hơn ba mươi, có lẽ ba mươi lăm ba mươi sáu tuổi gì đó, cảm thấy có khi còn già hơn anh Từ. Cô chỉ biết mỉm cười với chị. Lúc này Từ Thiếu Khiêm đi đến giải vây, vô cùng tự nhiên dựa vào tay vịn trên ghế chị Từ đang ngồi, một tay khoác lên lưng ghế sau lưng cô, trái lại càng khiến chị Từ trông già hơn.
Dường như chị Từ cũng nhận ra điều đó, vừa giận vừa nói với mọi người: "Tôi không thích ngồi cạnh anh ấy, vì lúc nào cũng khiến tôi như già đi mười tuổi."
Lúc này Sở Vọng mới mỉm cười áy náy: "Cô Từ không già, chỉ là trông chững chạc hơn thầy Từ đây thôi."
Từ Thiếu Khiêm mỉm cười, dịu dàng nói: "Bà xã đang chê anh không giục em già hả?"
Từ Văn Quân chỉ một lòng nghĩ đến giáo viên dạy mình hôm nay, gấp gáp hỏi: "Không phải nói hai giờ cô giáo sẽ đến ạ?"
Chị Từ quay sang nhìn Sở Vọng: "Không phải ở bên kia đó à?"
Lúc này Văn Quân mới ngoái đầu quan sát Sở Vọng lần nữa: tuy cao hơn mình nhưng cũng chỉ cao hơn nửa cái đầu thôi. Nước da trắng nõn, thanh tú hơn các cô gái khác, nhưng trên mặt lại cố ra vẻ già dặn, khiến cậu bất giác nhớ lại người thầy thích thuyết giáo trong trường ngày trước; đôi mắt không to song đen láy, cậu cũng không rõ là đôi mắt ấy không có thần thái hay quá trong suốt nhìn rõ mọi việc.
Văn Quân càng nghi hoặc hơn: "Chị mấy tuổi rồi?"
Sở Vọng không chớp mắt đáp: "Mười sáu."
Văn Quân há to miệng, đưa mắt nhìn sang anh Từ. Anh Từ chị Từ chỉ mỉm cười nhìn Sở Vọng, không lật tẩy cũng không phê bình, chỉ cười mà thôi.
Văn Quân không nhịn được lại nhìn Sở Vọng: dựa vào bề ngoài, nói cô cùng lứa với cậu cậu cũng tin; nhưng sẽ không một đứa trẻ nào lại có biểu cảm trên gương mặt phúng phính đó cả.
Từ Văn Quân vẫn không tin, dùng tiếng Anh nói với Sở Vọng: "Em là Văn Quân Từ, đến Hương Cảng học tiếng Anh ba tháng."
Phát âm lên xuống rất trầm bổng, là tiếng Anh kiểu Trung Hoa điển hình.
Sở Vọng cười nói: "Chị tên là Linzy, sẽ dạy em tiếng Anh trước, khoảng ba tháng sau, chúng ta sẽ bắt đầu học tiếng Latinh."
Trong tông giọng Scotland thỉnh thoảng xen vào một hai phát âm kiểu Mỹ.
Cuối cùng cũng có hai câu mà Leon nghe hiểu. Tiếng mẹ đẻ của cậu là tiếng Bồ Đào Nha, tuy không nói tiếng Anh nhiều, nhưng vì được ông Kiều dạy nên cũng có được giọng anh Luân Đôn: "Mình là Leon, là bạn học của cậu."
Văn Quân vẫn không quá thiết tha: "Em cứ tưởng sẽ là một giáo viên người Anh."
Sở Vọng ôn hòa cười nói: "Chị cho rằng quốc gia khác nhau, con người khác nhau, dĩ nhiên sẽ có cách tiếp thu ngôn ngữ khác nhau. Trừ khi học ngoại ngữ ngay lúc còn nhỏ, thì để người Anh bản địa dạy sẽ tốt hơn. Nhưng Văn Quân em không phải là đứa trẻ hai tuổi đúng không?" Nói rồi, cô nhìn sang Leon, "Hơn nữa em còn có một bạn học chung rất tốt đấy."
Chỉ cần là một đoạn tiếng Anh dài thì Văn Quân sẽ không nghe kịp. Cho nên cả một đoạn trên, cậu chỉ nghe hiểu mơ hồ được câu cuối cùng. Sở Vọng cười hỏi: "Nghe không hiểu đúng không? Thế thì nên khiêm tốn học tập."
Từ Văn Quân bị cô nói làm cho xấu hổ, sự ngông cuồng vênh váo trên mặt cũng giảm đi bảy tám phần. Ngay trước mặt anh Từ và chị Từ, Sở Vọng chẳng chút sợ sệt, mở bài thi mà nhà họ Từ đã chuẩn bị trước ra, hỏi Từ Văn Quân một hai câu rồi khoan thai giảng bài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!