Hiện tại Doãn Yên đã chừng nào dậy thì, mái tóc ngắn dài quá tai một tấc, gương mặt trái xoan xinh xắn đoan trang, trắng trẻo thuần khiết. Ngũ quan nhẹ nhàng không quá nổi bật, nhưng đặt chung với nhau lại có một vẻ đẹp riêng, là tiểu thư khuê các vùng sông nước Giang Nam điển hình. Không phải là đẹp nhất, nhưng vì từ xưa đến nay luôn mang theo vẻ mèo khen mèo dài đuôi, nên luận khí chất lại rất xuất chúng, thậm chí trông như đóa phù dung giữa hồ nước xanh.
Nếu xét về ngũ quan thì Chân Chân nổi bật hơn Doãn Yên: đôi mắt phượng mở to nhưng không vô thần, chiếc mũi cao ráo, đôi môi bóng loáng. Tách mỗi bộ phận ra đều rất đẹp, đặt chung với nhau lại có nét phản nghịch.
Ngồi trong tiệm cà phê Chim Xanh uống Latte, Tạ Di Nhã tổng kết: "Người da trắng không thích kiểu như Doãn Yên, bởi vì cô ta quá nhạt nhẽo, như cháo trắng rau dưa ăn vô vị. Nhưng với những người Hoa kiều về nước thì lại cảm thấy văn học Trung Hoa thiêng liêng phong phú, chỉ cần là con gái có tri thức, phối thêm dáng vẻ thanh lịch cổ điển, người vật vô hại, thì đúng là tiên nữ còn gì."
"Theo mình chỉ có cậu mới là tiên nữ."
Di Nhã nói rồi đưa tay sờ mặt Sở Vọng, cảm khái: "Cậu đấy, sao không giống chị gái mình tí nào vậy?"
Sở Vọng ngẫm nghĩ rồi nói: "Chị ấy giống cha, còn mình có lẽ giống mẹ. Có điều mình còn nhỏ, ai biết sau này mình sẽ trông như thế nào?"
Uống cà phê xong rồi về lại biệt thự nhà họ Kiều, vừa bước vào cửa thì thấy Tiết Chân Chân và bà Kiều ngồi trên ghế sofa đang dọn dẹp thư từ. Cô treo áo khoác lên ngoài cửa, Chân Chân ngẩng đầu nhìn cô, hỏi như thẩm vấn phạm nhân: "Em đến rạp phim làm gì?"
"Xem phim của Chaplin."
"Sao trễ thế mới về?"
"Di Nhã đột nhiên rủ đi uống cà phê."
Tiết Chân Chân khinh thường cười khẩy, bà cả Lâm bèn đánh cô nàng một cái nói "làm cái gì đấy", rồi sau đó ngẩng đầu nhìn Sở Vọng, bảo: "Sở Vọng chơi thân với con gái nhà họ Tạ cũng tốt, con bé đó là người có chủ kiến, sẽ không bị thua thiệt."
Sở Vọng đáp vâng rồi lên lầu thay quần áo.
Thay đồ xong xuống lầu, bà Kiều đã vào bếp dặn đầu bếp đổi nước canh, Doãn Yên cũng đã về. Lâm Sở Vọng dừng lại trên cầu thang, thấy tròng mắt đen của Tiết Chân Chân cứ xoay tròn đi theo Doãn Yên, cô không khỏi cảm thấy buồn cười, thế là nửa tựa vào lan can nhìn chăm chú xuống dưới, không nói năng gì.
Doãn Yên vô cùng đắc chí, nhưng vẫn ra vẻ bình tĩnh điềm đạm hỏi: "Lại có thư đến hả?"
Chân Chân thản nhiên nói: "Yên tâm đi, không có thư của hôn phu của Sở Vọng đâu."
Doãn Yên cứng mặt: "Cậu nói thế là có ý gì hả?"
"Tôi có ý gì cậu không hiểu ư? Đã ăn trong bát còn nhìn trong nồi, Lâm nhị tiểu thư quen trò này rồi nhỉ."
"Tiết Chân Chân?!"
"Hôn phu của mình thì không bao giờ quan tâm, còn thư của hôn phu người khác gửi đến thì cướp cho bằng được, lại còn mặt dày viết thư hồi âm cho người ta, kết quả? Người ta còn không thèm nhìn, trả thẳng về biệt thự họ Kiều." Chân Chân vừa ăn táo vừa vui vẻ nói.
"Chú Tư là bạn cũ của cha tôi, tôi với anh Ngôn Tang cũng được xem như anh em thanh mai trúc mã, giữa anh em với nhau gửi lời hỏi thăm thì có sao hả?"
"Vậy ngày trước là đứa nào giàn giụa nước mắt, hung dữ nói "nếu không phải mày, anh Ngôn Tang sẽ là của tao!" hả?" Chân Chân cười ha ha hai tiếng, "Bây giờ có cậu Diệp rồi nên đã biến thành "anh em" rồi à?"
Mặt Doãn Yên thoắt xanh thoắt trắng: "Người ta chỉ muốn tham gia câu lạc bộ làm thơ, cậu nói bậy bạ gì đó hả?!"
Chân Chân như nghe được chuyện cười: "Ha ha ha? Làm thơ? Chữ viết còn không ra hồn mà đòi làm thơ á! Thế thì tôi đi viết sách được đấy."
Bất chợt Doãn Yên nghĩ đến một chuyện, mỉm cười: "Sao cậu hiểu rõ về Diệp Văn Dữ thế. Ở trong dàn giao hưởng cũng đứng gần, xem phim cũng đi theo người ta."
Lời này đã đâm trúng tim đen của Chân Chân. Cô nàng xoay mặt đi không ư hử gì, Doãn Yên tự mãn cởi áo ra, chậm rãi đi vào trong, nhưng vừa đi được hai bước thì thấy Lâm Sở Vọng đứng trên cầu thang nhìn mình, trên mặt còn mang theo nụ cười khó hiểu.
"Em cười gì?" Không biết vì sao Doãn Yên lại bị cô làm giật mình, sắc mặt cứng lại.
"Chị chột dạ cái gì?" Sở Vọng chậm rãi hỏi lại.
"Em ba không xuống lầu ăn cơm mà còn đứng trên cầu thang nghe lén, dĩ nhiên là chị bị em dọa rồi." Doãn Yên bình tĩnh nói.
"Ồ…" Sở Vọng cúi người giẫm dép lê, vừa hay đối mặt với Doãn Yên ở dưới cầu thang, "Câu lạc bộ thơ của chị hai đúng là có thủ đoạn lợi hại, làm thơ thôi mà cũng đến được đại học Hương Cảng. Không biết là làm cách nào nhỉ? Em cũng muốn học quá."
Doãn Yên chột dạ, song vẫn mỉm cười: "Vì sao chị chỉ nói chuyện với Diệp Văn Dữ ở rạp chiếu bóng có vài câu, mà cả em ba và em Chân Chân lại đột nhiên quan tâm chị thế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!