Sở Vọng thấp thỏm hỏi: "Chị ấy thế nào ạ, xem xét luận văn có vấn đề gì sao?"
"Không có, trái lại còn rất tốt… Thực sự phải nói là, cực kỳ tốt."
"Ồ." Thế thì có gì để nói chuyện chứ…
"Cô gái có trình độ học thuật xuất sắc như cô Lâm thư đúng là hiếm gặp. Nên tôi muốn được tâm sự với cô ấy, không biết cô ấy có nể mặt mà gặp một lần được không?"
"Chuyện này…" Sở Vọng im lặng nhìn trời.
"Không gặp cũng không sao. Gọi điện thoại được chứ?"
"… Trong nhà không lắp điện thoại."
"Ừ, vậy thì gửi tin nhắn được không?"
"Xin lỗi anh… Gia giáo nhà em rất nghiêm."
"Tóm lại là không có cách gì gặp được đúng không?"
Sở Vọng bất đắc dĩ nghĩ thầm: không phải tôi muốn làm khó dễ anh, mà thật sự không có cách nào hết giáo sư Từ à. Nếu kiếp trước tôi sinh sớm một trăm năm, hoặc kiếp này tôi lớn hơn vài tuổi thì đã có thể gặp anh rồi.
Anh ta chỉ thở dài, "Thôi quên đi vậy. Em giúp tôi chuyển lời đến cô ấy có được không?"
"Được." Sở Vọng ngơ ngác gật đầu.
Đường Hillwood cách Du Ma Địa không xa. Khi gần đến số 21, hai người rung chuông xuống xe. Từ Thiếu Khiêm thong thả nói: "Vì bị bệnh nên thôi học, hoặc có thể vì nguyên nhân gia đình nên thôi học, dẫn đến chưa thể tốt nghiệp… Tôi nghĩ tương lai của cô Lâm không chỉ có thế, nếu cứ chôn chân ở đây mãi thì đúng là đáng tiếc. Cô ấy có thể tiến xa hơn được nữa."
Lâm Sở Vọng bất đắc dĩ. Cô có cách nào được ư? Đã viết luận văn tiến sĩ được một nửa rồi, thế mà lại đột ngột biến thành một cô bé vất vả mưu sinh.
"Thay tôi chuyển lời đến cô Lâm: Nếu bệnh không nặng tới mức không thể hoàn thành việc học, hoặc có chuyện gì khó xử thì hãy chuyển lời đến tôi, nhất định tôi sẽ hỗ trợ hết sức mình."
"Nhất định em sẽ chuyển lời." Lâm Sở Vọng lễ phép cúi đầu chào tạm biệt anh Từ Lai này, rồi vội vã băng qua đường đến gần số nhà 21.
Lúc ngoái đầu lại, Từ Thiếu Khiêm vẫn đứng ở chỗ cũ, từ đằng xa nhìn về căn nhà số 21, không biết đang nghĩ gì.
Lâm Sở Vọng thở dài rồi chạy một mạch vào tiệm may.
Bà Nguyễn đang thêu lông chim tơ vàng cạnh chiếc váy màu xanh đậm, ngẩng đầu ân cần hỏi: "Cháu gặp chuyện gì bận tâm sao?"
Sở Vọng buồn rầu, đáp: "Một thứ vốn không có sẵn, bảo cháu phải lấy ra cho người ta thế nào đây?"
Ngài Saumur ngạc nhiên *ồ* lên, nhìn qua cặp kính lão bé nhỏ: "Bộ quần áo mới của hoàng đế?"
Sở Vọng gật đầu, cầm kéo và chỉ đánh dấu trên người ma
-nơ
-canh, "Là bộ quần áo mới của hoàng đế. Nhưng bộ đồ đó chỉ có thợ may mới nhìn thấy, người khác không thấy được."
"Hoặc là rơi đầu, hoặc là kiếm nhiều tiền. Thế thì cứ dỗ cho hoàng đế vui vẻ ngày qua ngày là được."
Sở Vọng mỉm cười. Ngài Saumur luôn có rất nhiều đạo lý.
Thấy cuối cùng cô đã chịu cười, ngài Saumur lúc này giống hệt thêu hoa trên gấm, lấy một phong thư trong ngăn bàn ra đưa cho cô.
Sở Vọng nhận lấy bức thư, không khỏi cảm khái: Cái anh này, có biết vì một bức thư này của anh mà tôi hao tâm tổn trí lắm không.
Cô đang định cất thư thì ngài Saumur đã nói: "Ra chỗ sáng mà đọc thư đi, cũng có thể viết thư trả lời ở đây, tới chiều thì đi cùng tôi đến bưu điện gửi. Đem thư về nhà, không phải không tiện à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!