Chương 25: Dàn nhạc và người xem xét bản thảo (2)

Có lẽ vì đã làm miếng thịt hấp bột phúng phính hơn mười ba năm, nên muốn biến thành sườn xào chua ngọt thì cần phải trải qua "kiếp nạn đau đớn". Trong ngày quay về từ bãi biển, vùng da lộ ra bên dưới áo của hai cô gái bắt đầu đỏ lên. Bà Kiều nhanh chóng mời tới bôi thuốc cho cả hai, hai người nằm trên sofa đau tới mức khóc lăn lộn, nức nở rên rỉ những lời như "sẽ không bao giờ phơi nắng nữa".

Còn Sở Vọng im lặng ngồi bên cạnh đọc tập san, miệng buông lời trấn an: "Không sao, hai tháng tới ăn ít hải sản thôi, cứ để nó tự bong da ra là xong."

Nghe thấy vậy, cả hai càng khóc dữ hơn.

Khi thần kinh của Sở Vọng bị tiếng khóc kinh thiên động địa đó làm cho nhũn ra, Điệp Nhi bèn dẫn cô đi tắm trước khi ngủ. Lúc chỉ có hai người, Điệp Nhi thở dài nói: "May mà cô ba thông minh, không làm trò dại dột như các cô ấy."

Sở Vọng chột dạ, ngẩng đầu nhìn Điệp Nhi, nhưng Điệp Nhi vẫn không khác gì ngày thường, vừa đưa sữa cho cô vừa nói: "Ở trong biệt thự mình nhìn có vẻ sôi nổi, nhưng cũng chỉ có cô ba là cô độc. Tuy tôi nhắc nhở thế này có vẻ dư thừa, nhưng chuyện gì cũng thông minh thì sẽ tốt hơn."

Sở Vọng vừa uống sữa vừa nghĩ ngợi, sau đó cười bảo: "Tháng sau nếu trời nóng lên, tôi sẽ mời chị ăn kem cốc."

Điệp Nhi gật đầu rồi không hỏi gì nhiều, đi ra khép cửa lại giúp cô.

Cuốn tập san cô đang đọc là tập san tiếng Anh số đầu tiên của nhà xuất bản đại học Hương Cảng trước sự kiện Ngũ Tạp. Hôm Kiều Mã Linh lại mặt về nhà, hỏi các em gái có muốn quà gì không. Lâm Sở Vọng nghĩ ngợi rồi bảo là mình muốn cuốn tập san kia.

Trên tập san đăng tải hơn mười bài luận văn, cô đọc toàn bộ ba lần, khoanh tròn tất cả các câu học thuật và các từ Latin sử dụng không đúng tiêu chuẩn, rồi lấy một tờ giấy ra khác đánh dấu ghi chú đầy bốn trang, ngay đến xuất xứ cũng viết rõ.

Làm xong xuôi tất thảy, cô thở dài một hơi, sau đó lại trải phẳng một tờ giấy viết thư lên bàn. Trầm ngâm một hồi, cuối cùng cô không chút do dự viết bằng tiếng Đức:

Thân gửi anh Ngôn Tang,

Em đã nhận được thư của anh, có điều quá trình nhận khá là éo le. Qua lâu như thế mới hồi âm cho anh, thật sự xin lỗi nhiều. Vật giá ở Berlin cao như thế thì đừng ăn kem nữa, chờ bao giờ anh về Hương Cảng, chúng ta sẽ cùng đi ăn. Có lẽ anh không nỡ xa sữa bò Bavaria, nhưng nếu có thể rời Đức sớm thì tốt quá. Nghe nói trường Sherborne là một ngôi trường rất tốt, nhất định phải nắm chặt cơ hội khi ở trong trường, làm quen thêm nhiều người bạn cũng là chuyện tốt.

Còn sau này muốn làm gì, chỉ cần mình thích là được, nếu người ngoài có ý kiến thì bảo người ta tự đi mà học! Cho dù anh có trở thành nhà ngoại giao hay theo đuổi nghiệp văn chương, thì cần phải nhớ, anh mãi mãi là người xuất sắc nhất.

Tiếng Trung của anh ngày càng tiến bộ rồi đấy, còn em thì không tiến bộ gì. Những năm qua có học lỏm vài ba câu tiếng Đức, nên không viết được gì sâu sắc lắm, xin anh chớ giận.

Trong thư anh bảo em nên đi tới đi lui nhiều trong ngày xuân, nhưng lúc thư đến tay thì đã là mùa hè mất rồi. Trong hè có ra biển chơi với hai chị, nhưng hai người họ phơi nắng bị cháy da. Lúc thư đến tay anh có lẽ sẽ là mùa thu, nhớ trước khi gió rét ở Siberia thổi đến, hãy mau chóng rời khỏi Đức đi.

05.07.1925

Sở Vọng

Tái bút: Ở trong nhà khá bất tiện, nếu hồi âm thư xin hãy gửi đến địa chỉ tiệm may Luca, số B-21 Du Ma Địa, Cửu Long, Hương Cảng.

Thật ra cô rất muốn nói, lúc đến Sherborne học, anh có thể tìm một người tên là Turing* được không? Bởi vì tôi rất muốn có chữ ký của ông ấy.

(*Alan Mathison Turing là một nhà toán học, logic học và mật mã học người Anh, thường được xem là cha đẻ của ngành khoa học máy tính.)

Nói không chừng, bạn học Turing có thể rất hợp tính với Tư Ngôn Tang thì sao?

Nghĩ vớ vẩn một hồi về cơ sở tình cảm giữa thần tượng học bá và thần tượng quốc dân khác, cô cảm thấy quá mức quái dị, thế là chỉ để lại một câu "nhớ làm quen thêm nhiều bạn bè" rồi vội vã cất hai phong thư đi.

Sau khi ký tên "Lâm Trí" vào thư góp ý sửa đổi luận văn, cô gửi đến hộp thư của nhà xuất bản Khoa học Tự nhiên đại học Hương Cảng, địa chỉ người gửi là cửa tiệm may của ngài Saumur. Cách một buổi chiều sau khi nhận được thư mời phỏng vấn, cô xin ngài Saumur cho nghỉ một ngày rồi đi xe điện đến đại học Hương Cảng.

Ngoài khuôn viên trường có rất nhiều sĩ quan Anh Quốc cầm súng canh gác. Sở Vọng thận trọng đưa ra "chứng minh ra vào" được cung cấp trong thư của nhà xuất bản, dù đã đi được một quãng xa thì sĩ quan kia vẫn nhìn cô với ánh mắt khó hiểu.

Nhà xuất bản được người Anh bỏ vốn mới sửa lại tầng hai. Vì đình công đã hơn một tháng nên trong nhà xuất bản rất ít người, chỉ có tiếng cánh quạt quay phành phạch và gió thổi xào xạc, thổi bay giấy kêu loạt soạt bên trong những khung cửa mở rộng.

Cách thời gian phỏng vấn đã hẹn còn mười phút nữa. Sở Vọng ngồi chờ trên ghế dài ngoài văn phòng hẹn. Trên vách tường trắng tinh ở hành lang dài là những cánh cửa màu vàng thẳng hàng, yên tĩnh giống hệt trong trò chơi "Bệnh viện Putian" của Nhật. Hình như trong phòng đang họp, hai người đàn ông cười đùa có vẻ thân thiết Âm thanh vang vọng trên hành lang qua cánh cửa để mở, nhưng không gây phiền nhiễu cho ai.

Chốc chốc lại có từng tốp hai ba người đi ngang qua, nhìn lướt qua cô rồi thôi, có lẽ nghĩ cô là con của ai đó.

Đã quá thời gian hẹn mấy phút, vậy mà hai người kia vẫn chưa nói chuyện xong. Khi Sở Vọng sắp mất kiên nhẫn thì đột nhiên một người trong đó thò đầu nhìn ra ngoài hành lang, làm như không thấy cô, lùi về sau nói tiếp: "Có chuyện gì vậy, đã quá năm phút rồi mà sao chưa thấy tới?"

Một âm thanh dễ nghe khác trêu ghẹo: "Đợi thêm lát nữa đi, con gái mà, lần nào ra ngoài cũng tốn thời gian."

Người kia lật vài trang sách, hỏi: "Anh đã nghe đến cô gái này bao giờ chưa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!