Chương 20: Tóc ngắn và phong thư đến từ Đức

Nhìn Doãn Yên nước mắt lưng tròng và Tiết Chân Chân mở to đôi mắt, Sở Vọng nghiêm túc sám hối. Lớp vỏ bọc ngụy trang thành kẻ vô hại suốt nửa năm qua của cô đã bị lộ, thành công kéo thêm địch ý của Doãn Yên về mình (dù rằng sự thù địch đó vốn đã có không ít). Doãn Yên vốn chẳng phải là người tranh cường háo thắng, chỉ vì một cuộc hôn nhân nên mới nảy sinh địch ý mạnh mẽ với Lâm Sở Vọng mà thôi.

Nhưng cuộc hôn nhân này lại gần như là cọng rơm cứu mạng của Sở Vọng. Bảo cô chắp tay nhường người khác ư? Đừng hòng.

Sở Vọng vừa thầm vui vì mình không nổi trội hơn Tiết tiểu thư, một con số 59 bé nhỏ vẫn chưa phá vỡ hình tượng lười biếng không biết tiến thủ mà lâu nay cô tạo dựng trước mặt Tiết Chân Chân.

Cô vốn định đợi sáng hôm sau lúc ăn sáng sẽ thẳng thắn với bác cả, bảo mình do may mắn nên mới thế, có thể sau này đi học nghe giảng sẽ không hiểu, chi bằng để năm sau thi lại. Kết quả là sáng hôm đó, bà Kiều đã ra ngoài đi đánh golf cùng một vị phu nhân quan chức từ sớm, mọi tính toán cả đêm của Sở Vọng biến thành công cốc.

Cô cho rằng nhập học sớm cũng không có lợi gì với bản thân. Nhập học muộn một năm, không chỉ giảm bớt xác suất xung đột chính diện với Chân Chân và Doãn Yên, mà còn có thể tranh thủ nâng cao sở trường trong một năm đó. Nhưng chẳng ngờ rằng, một chuyện xảy ra vào chiều hôm đó đánh đổ tất cả dự định của cô.

Chiều hôm ấy, Sở Vọng vừa mới làm ra thành phẩm là chiếc áo lót đơn giản đầu tiên trong đời, được bà Nguyễn và Điệp Nhi khen không ngớt lời. Ngài Saumur đã đến bưu điện, tới lúc quay về, ông rút một phong thư từ trong xấp thư ra đưa cho Lâm Sở Vọng.

Bức thư được gửi từ Berlin, Đức.

Thật ra nếu không phải vì bà Kiều ra ngoài từ sáng sớm, thì bức thư này cũng sẽ không có mặt bưu điện, rồi để ngài Saumur có cái danh của người da trắng lấy đi đem đến cửa tiệm ở Du Ma Địa. Nếu không phải như thế, có thể bức thư này sẽ rơi vào tay Lâm Doãn Yên trước, Sở Vọng sẽ không thể thấy được bức thư tình viết theo thể thơ mới dạt dào tình cảm  do Lâm Doãn Yên gửi đi mấy tháng trước, nhưng bị Tư Ngôn Tang trả về nguyên xi.

Còn có cả ảnh chụp của cô nàng nữa.

Tại lục địa phương Đông trong thời đại này, người bình thường khó có thể đến tiệm chụp ảnh để chụp ảnh —— chí ít là Sở Vọng không có khả năng kinh tế đó.

Cho nên, hoặc là Lâm Doãn Yên được cha hay bà Kiều âm thầm trợ cấp, hoặc chính bà Kiều dẫn cô ấy đến tiệm chụp ảnh, sau đó tự bà ấy bỏ thêm ảnh vào thư rồi gửi đến Đức.

Trong thư gửi về, Tư Ngôn Tang hỏi vì sao không nhận được thư hồi âm của em ba, mà thay vào đó lại nhận được thư của em hai. Trong thư anh còn dứt khoát nói rõ mình chỉ muốn biết Lâm Sở Vọng gần đây thế nào, chứ không muốn biết Lâm Doãn Yên ra sao.

Đương nhiên là cô không có tiền gửi thư rồi, bác và cha cũng sẽ không chu cấp tiền cho cô. Để mặc cô làm một người thất lễ không biết viết thư hồi âm, rồi lại để chị cô nhiệt tình sửa sai hộ em gái, nôn nóng mong chờ  —— kết quả là cậu Tư người ta không hề hàm ơn, mà còn trả lại nguyên xi bức thư.

Sở Vọng cầm lá thư, ngồi xuống cạnh con ma

-nơ

-canh, bị chuyện khôi hài này làm cho tức giận bật cười.

Ngài Saumur ân cần hỏi có khó khăn gì cần giúp đỡ không, Sở Vọng bất đắc dĩ lắc đầu. Đương nhiên cô không thể nói với ngài Saumur rằng: khó khăn lớn nhất của cháu là thiếu tiền. Ngài Saumur đã đối xử rất tốt với cô, không chỉ không lấy học phí của cô, không so đo cô cứ hai ba hôm lại khiến mình bận bù đầu, trái lại ông còn mua những món đồ chơi cho cô nữa. Cô không thể không biết cám ơn, không biết thỏa mãn mà vòi vĩnh ngài Saumur thêm được.

Sở Vọng chỉ nói có lẽ sau này một tuần chỉ có thể tới Du Ma Địa ba ngày —— vào chiều thứ tư, thứ sáu và thứ bảy không có tiết —— cô rất buồn vì không thể ngày nào cũng được gặp ngài Saumur và bà Nguyễn, lại cám ơn bà Nguyễn đã may cho mình một chiếc túi nhỏ để đi học, sau đó cô cười cười, giơ lá thư trong tay lên: "Phải cố gắng gấp đôi mới có được quyền lợi được như người ta, nghĩ đến đây là lại cháu lại thấy nặng nề."

Ngài Saumur nghiêm túc nói: "Thế thì phải nỗ lực thật nhiều vào, làm một người có quyền lợi cao hơn hẳn họ."

***

Sở Vọng đặt bài thơ cận thể bị "trả về" của Lâm Doãn Yên vào hộp thư ngoài cửa biệt thự họ Kiều, không hề đề cập gì thêm về chuyện này. Nhưng dù là vậy, biểu hiện của bác cả và Doãn Yên vẫn như bình thường, không có vẻ tiu nghỉu.

Có điều bà Kiều phải chạy vạy đây đó mới có thể khiến Doãn Yên thuận lợi nhập học ở trường tư thục. Trong thư gửi đến Bắc Bình, bà ta thổi phồng chuyện này lên, mục đích là để biểu hiện cho Lâm Du thấy mình đã tốn bao nhiêu tâm huyết với con gái ông. Ba ngày sau Lâm Du viết thư hồi âm. Tuy Sở Vọng chỉ có thể hiểu đại khái vài lời, nhưng vẫn có thể nhận ra sự thất vọng khó che giấu của cha với cô con gái thứ hai qua những lời đại khái đó, rồi ở cuối thư, ông cũng hời hợt khen Sở Vọng đôi câu là "con ba có tài là nhà họ Lâm may mắn", vân vân.

Hai ngày trước khi nhập học, đồng phục nữ sinh của cả ba đứa đã được đưa tới nhà. Với Doãn Yên và Tiết Chân Chân, bộ đồng phục rất hiện đại đó như một cột mốc lịch sử trong cuộc đời, cả hai gấp gáp mặc vào rồi không cởi ra nữa.

Sở Vọng nhìn bộ đồng phục thủy thủ kia, không kìm được bồi hồi.

Trong bụng cô chỉ có một suy nghĩ lạ kỳ: cuối cùng bà cô già như mình cũng có lý do chính đáng để giả làm trẻ con rồi sao?!

Đến chập tối, thợ cắt tóc lại nhà cắt mái tóc dài của cả ba thành đầu tóc ngắn cụp. Có vẻ Tiết Chân Chân muốn thoát khỏi mái tóc dài nặng đầu kia từ lâu, nên khi cắt tóc xong thì bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng. Còn với Doãn Yên, quá trình cắt tóc không khác gì dùng cực hình, nhiều lần chỉ muốn tuột xuống khỏi ghế chạy biến đi, nhưng lại bị Mã Linh và bà Kiều ấn xuống. Cuối cùng, cô nàng nước mắt lưng tròng nhìn mớ tóc trên đất mà khóc than buồn đau, có lẽ vị tài nữ này lại đang thầm làm thơ rồi.

Còn Lâm Sở Vọng lại hoan hô nhảy nhót: bà đây thật sự đã bắt đầu đóng giả làm trẻ con được rồi!!

Nhắc đến đồng phục học sinh, những ngôi trường ở thế kỷ 21 là nơi tràn trề hơi thở thanh xuân và hormone, thế nhưng trong trường nữ sinh ngày xưa thì chỉ có các cô gái ở độ tuổi xuân xanh ngắm nghía nhau. Trường tư thục có bốn cấp, tổng cộng chưa đến năm mươi nữ sinh. Một tòa nhà trống được dùng để làm nhà học, cùng với một tòa nhà trưng dụng làm ký túc xá cho các cô gái không ở Hương Cảng, được xây sau lưng giáo đường thiên chúa.

Một viện thần học, một thư viện công cộng thêm một phòng đàn là tất cả những gì trong trường có.

Chương trình học năm đầu tiên lấy tiếng Anh làm chính: ngày nào cũng có một tiết học tiếng Anh, hoặc là viết văn hoặc là ngữ pháp, hoặc là dịch tiếng Anh sang tiếng Trung. Ngoài ra một tuần có ba tiết toán, hai tiết địa lý và khoa học, hai tiết tennis, rồi mỗi thứ tư thứ năm trước khi tan học sẽ có một tiết thần học. Là một người vô thần không tôn giáo không tín ngưỡng, lúc Sở Vọng nghe nói vừa học khoa học vừa phải nghe truyền giáo Cơ Đốc, cô bất giác vui vẻ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!