Có một lần, Sở Vọng hỏi ngài Saumur vì sao không tiếp tục làm thợ may cho hoàng gia Anh Quốc nữa. Ngài Saumur trả lời, lúc ấy nghe bảo có chiến tranh đánh nhau, ông bèn thỉnh cầu vua George V cho quay về Paris đầu quân, vào đoàn bộ binh đi lính ba năm. Sau khi các nước Đồng Minh chiến thắng, ông trở lại Quận 8 Paris mở một tiệm may.
Kể chuyện đó xong, ngày hôm sau ngài Saumur cầm một xấp ảnh đem tới Du Ma Địa, để cô và bà Nguyễn xem ảnh của mình trước khi nhập ngũ và sau khi chiến thắng. Trong hình là ngài Saumur ba mươi tuổi mặc quần bò màu đỏ cùng quân trang màu xanh biển, tay cầm súng trường, sắc mặt kiên nghị.
Bà Nguyễn thì thán phục liên hồi, còn Sở Vọng chỉ nghĩ là "Trời ơi là Quận 8* đấy, 3000 ơ
-rô một tháng tiền thuê nhà đấy." Cô lại nhủ tính: Nếu thật sự không được nữa thì cố gắng kiếm tiền trước năm ba mươi mốt tuổi, đợi tới khi chiến tranh thế giới thứ hai kết thúc thì đến Paris mua hai căn nhà, cho thuê một căn rồi sống đến hết đời.
(*Quận 8 là một quận giàu có của Paris, cũng là nơi làm việc của rất nhiều các cơ quan nhất so với các quận khác.)
So với quân trang của Đức Quốc xã thì quân phục nước Pháp có vẻ mờ nhạt hơn, song ngài Saumur trong ảnh vẫn rất tuấn tú. Lâm Sở Vọng hỏi ông có vợ con không, nhưng ngài Saumur lại nhanh chóng nói lảng sang chuyện khác. Đầu tiên là hăm hở khoe vết đạn bắn trên lưng và vết nổ lựu đạn cứa vào tay mình, còn nói từ khi Paris ký "Hòa ước Véc
-xây", có không ít các bà vợ quan ngoại giao Anh và Pháp đến tìm ông đặt làm lễ phục, các bà của hai nước luôn mắng đối phương là "quê mùa", "không biết thời trang", hoặc là "quái gở", "không đủ thể diện", vân vân… Bà Nguyễn nghe thế thì cười không khép miệng.
Nhắc đến Hòa ước Véc
-xây, Sở Vọng chợt nhớ tới một chuyện mà mình rất thắc mắc. Là một nước thất bại trong cuộc chiến, Đức phải trả tiền bồi thường đến tận năm 2010 mới xong. Hòa ước Véc
-xây đã khiến Đức phải rơi vào cảnh lạm phát dài hơn một thập kỷ, đồng Mác nhanh chóng mất giá, mấy nghìn đồng Mác mà chỉ có thể mua được một ổ bánh mì*, chính điều đó cũng đã gián tiếp dẫn tới cuộc chiến tranh thế giới lần thứ hai.
(*Trong chiến tranh thế giới thứ nhất, Đức bị thua và phải ôm một cục nợ khổng lồ. Thêm vào đó, hòa ước Véc
-xây đã phạt Đức một khoản nặng 132 tỷ marks (31,4 tỷ USD) tiền bồi thường chiến tranh do đã gây ra nhiều tổn thất cho các nước phe Hiệp Ước. Để trả nợ, chính phủ Đức đã giở trò lừa dối, họ bắt đầu in thêm tiền và mua ngoại tệ trả tiền bồi thường chiến tranh.
Chẳng mấy chốc, hàng hóa thì ít mà tiền thì lại có quá nhiều, khiến lạm phát tăng vọt, tuột khỏi kiểm soát.)
Trong thế chiến thứ nhất, rõ ràng Tư Ưng một mực đề nghị Đoàn Kỳ Thụy tuyên chiến với Đức, nhưng vì sao sau Hòa ước Véc
-xây, ông ấy lại muốn đưa Tư Ngôn Tang đến Đức du học?
Sở Vọng nhìn ngài Saumur, hỏi ra điều thắc mắc: "Một người trước đó luôn kiên quyết đề nghị tuyên chiến với Đức, nhưng vì sao khi cuộc chiến kết thúc, ông ấy vẫn đưa con trai mình đến đất nước thua cuộc, đến nơi đang giãy giụa trong Hòa ước Véc
-xây?"
Ngài Saumur ngẫm nghĩ rồi nói: "Có lẽ không muốn để cậu ta tham chính hoặc đầu quân ở độ tuổi thích hợp chăng?"
Với địa vị của mình bây giờ trong chính phủ Bắc Dương, nếu Tư Ưng cũng để con trai làm quan thì chẳng mấy chốc sẽ từ mây xanh bay thẳng lên mặt trời. Việc gì phải đưa anh ta đến Đức chịu khổ? Dù hiện tại du học đang là cơn sốt, nhưng đến Anh đến Pháp, thậm chí là đến Mỹ cũng tốt hơn là đi Đức mà.
Sở Vọng lại càng thêm khó hiểu.
***
Trong vòng hai tháng qua, không ngày nào là bà Kiều không sứt đầu bể trán vì chuyện đám cưới của Kiều Mã Linh, rồi lại còn phải giành chồng với bà hai Mitchell thường xuyên, thậm chí đến ông Kiều cũng không dễ chịu gì cho cam.
Kỳ khảo sát chất lượng bằng tiếng Anh của trường nữ sinh tư thục Hương Cảng sắp đến, Tiết Chân Chân và Lâm Doãn Yên được thầy Smith dạy kèm liên tục trước khi nhập học, lịch học kín mít cả ngày lẫn đêm, thậm chí có những hôm không thể tham gia lớp múa ba
-lê vào buổi sáng được. Thấy chỉ có một mình Sở Vọng, có vẻ cô Thiệu cũng không vui lắm. Nói chung trong khi mọi người vừa bận rộn vừa tranh thủ bới móc khuyết điểm của Sở Vọng, thì cô lại vui vẻ an nhàn được một thời gian.
Sở Vọng thật sự không ngờ rằng mình lại là người đầu tiên trong biệt thự họ Kiều trông thấy chú rể. Buổi chiều hôm đó cô vừa học được cách tạo đường li, đang hào hứng muốn biểu diễn thành quả cho ngài Saumur thì chợt thấy rất nhiều người đổ xô ra đường.
Cô cũng thò đầu ra nhìn, ngay lập tức bị chấn động.
Một hàng dài xếp từ cửa tiệm cho đến tận cuối con phố mà vẫn chưa hết —— một đoàn người khuân vác từng chiếc rương lớn. Trên rương phủ lụa đỏ thắt nút hoa. Trên khay và trong tủ kính đặt những món đồ sứ tuyệt đẹp, còn có cả những thứ đồ thêu bằng sợi đay. Càng về cuối đội ngũ thì lại càng nhiều những thứ đồ nội thất mà Sở Vọng không biết làm bằng gì, tất cả đều là đồ nội thất kiểu châu Âu vô cùng cổ điển trang nhã, có thể thấy giá trị không hề thấp.
Phu khuân vác cũng được chọn rất kỹ, bước đi đồng đều, bước chân vững vàng, dù rương có đựng đồ sứ thượng hạng tới đâu cũng không rất cẩn thận không làm vỡ.
Chắc chắn tất cả những thứ này đều là sính lễ của chị cô. Theo như cô nghe được từ người qua đường rỉ tai đồn nhau thì: những thứ này, có mấy thứ chọn từ châu Âu, cũng có những món được vận chuyển từ Việt Nam tới. Tất cả sinh lễ đều được chở tới bằng thuyền – những hai chiếc thuyền, rồi sau đó được tháo xuống ở bến tàu, để phu khuân vác đã thuê trước đó vác từ kho bãi Cửu Long lên núi, rồi dùng xe chở tới đường Burton —— khiến tất cả mọi người ở Hương Cảng đều có thể biết tới sự chịu chơi của tiên sinh Hoàng Hưng.
Có vài chiếc xe hơi hãng Dodge chậm chậm đi theo sau đuôi của đội ngũ phu khuân vác. Khi một chiếc xe trong đó chạy ngang qua, bà Nguyễn đột nhiên kích động chỉ vào người đàn ông mặt vuông đầu tóc bóng loáng, nước da hơi ngăm, tuy không đẹp trai nhưng ngũ quan cân đối, nghiêm nghị ngồi trong buồng lái. Khi chiếc xe đi qua cửa tiệm may thì cũng đúng lúc cửa xe hạ xuống, người ngồi bên trong giơ tay trái lên rảy tàn thuốc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!