Thở hổn hển quay về phòng, bất giác Sở Vọng nhớ đến mấy người ngồi trên sofa: môi bị lở còn tay bị xước mang rô, không khỏi thấy khó chịu thay họ. Đặc biệt là đứa bé mũm mĩm kia, nhìn ngoài đã như thế, không biết trong họng bị lở loét đến mức nào rồi.
Cô gọi Điệp Nhi tới, thấp giọng sai bảo, "Xuống bếp lấy chai sủi vitamin, pha với nước sôi nguội rồi đem ba ly lên cho bác cả."
Điệp Nhi đáp lời.
Sở Vọng nghĩ ngợi rồi nói tiếp, "Lấy thêm một đĩa trái cây nữa, cắt thành múi nhỏ, nhớ chọn quả tươi đấy. Rồi tìm thêm cái bấm móng tay, để bác cả đưa cho ông Kiều."
Điệp Nhi nghi ngờ ra mặt, nhưng vẫn làm theo.
Sở Vọng hiểu rất rõ sự khó chịu trong chuyến du lịch đường dài này.
Chỉ cần đi hơi xa là số đông mọi người bắt đầu bị xước. Vì thời tiết khô hanh nên mới bị xước, không đau không nhột, nhưng khi ngón tay bạn sờ tới đâu thì phần xước sẽ bị bong ra, chỉ cần thổi nhẹ là nổi da gà. Hơn nữa trên đường đi rất khó tìm được bấm móng tay. Cảm giác hành hạ đó như có người dùng móng tay cào vào bảng đen, cào liên tục không ngừng.
Có một lần trên chuyến tàu hỏa từ lâu đài Neuschwanstein quay về thành phố Munich, Sở Vọng vô tình gặp bốn người Trung Quốc đang đi du lịch. Sau đôi câu trò chuyện, một cô gái ấp úng hỏi: "Cho hỏi cô có dụng cụ bấm móng tay không?"
Nếu là người khác thì sẽ không hay đem theo thứ đồ này, nhưng Lâm Sở Vọng là người đã thấm thía nỗi khổ ấy.
Sau khi đưa bấm móng tay cho cô gái kia, Sở Vọng thấy cô ấy cắt bỏ hơn năm sáu vệt xước ở ngón tay rồi đưa cho người khác… Bốn người cắt xong, trông họ như được thoải mái sau cơn táo bón khó chịu nhiều năm, thư thái thở dài với Lâm Sở Vọng: "Đi du lịch được sáu ngày, nguyện vọng lớn nhất hằng ngày là tìm được một cái bấm móng tay."
Bọn họ gọi đùa Sở Vọng là ân nhân cứu mạng.
Kể từ đó trở đi, bất cứ lúc nào trong túi xách của Sở Vọng cũng có bấm móng tay, phòng thỉnh thoảng cần khi cứu người.
Điệp Nhi đi đưa ly C sủi, trái cây và bấm móng tay xong thì quay về, sắc mặt lạ lùng đứng cạnh Lâm Sở Vọng không chịu đi.
Sở Vọng cười nói, "Chị muốn hỏi gì thì cứ hỏi đi."
Điệp Nhi như vẫn chưa hoàn hồn từ trong kinh hãi, "Cô chủ, vì sao cô lại liệu được chuyện đó?"
Sở Vọng: "Liệu chuyện gì cơ?"
Điệp Nhi nghĩ rồi nói, "Lúc nãy đưa mấy thứ đồ cô dặn lên phòng khách, tôi bị bà chủ quát là "không thức thời", "không hiểu quy củ", bảo tôi "không biết lúc này là lúc nào hả? Nên làm gì thì đi làm đi, đừng đứng ở đây cản trở nữa"."
Sở Vọng cũng tò mò, "Sau đó thì sao?"
Điệp Nhi nói: "Tôi đang định đem đồ đi thì người Pháp kia sáng mắt lên, vội bảo tôi gượm đã. Bà chủ thấy tình hình không ổn, cũng bảo tôi đứng lại. Sau đó ông chủ nói mấy người họ đã tìm bấm móng tay ở trên tàu rất nhiều ngày, nhưng tìm kiểu gì cũng không có, hôm nay về nhà lại chưa tìm được cơ hội hỏi bà chủ. Vì dẫu sao vừa vào cửa đã hỏi bấm móng tay thì đúng là kỳ quái."
Sở Vọng cười phì một tiếng, lại hỏi sau đó có chuyện gì.
Điệp Nhi nói tiếp, "Ông chủ vừa dứt lời thì bà chủ đổi sắc mặt, tươi cười cầm lấy khay trong tay tôi. Kể ra cũng lạ, ba người bọn họ thay nhau cắt xước móng tay ngay trước mặt bà chủ —— đâu ra nhiều xước thế nhỉ? Cắt xong còn cắt cho thằng bé kia nữa, rồi vui vẻ uống C sủi, ăn trái cây. Ông chủ trông rất vui, hỏi tôi là ai dặn làm những chuyện này."
Sở Vọng vội truy hỏi, "Chị trả lời như thế nào?"
Điệp Nhi nói, "Tôi thưa với ông rằng, "Là do bà chủ đã dặn cô từ trước. Cô thấy bà lâu rồi không gặp ông, vui đến mức quên mất chuyện này, thế nên cô mới nhắc tôi chuẩn bị theo lời bà chủ dặn." Tôi đáp xong, cả ông bà chủ đều rất vui, hiện tại còn đang cười nói ở dưới lầu."
Sở Vọng nhìn Điệp Nhi, cảm thấy có một người hầu lanh lẹ như thế đúng là nhặt được bảo bối. Chỉ tiếc là chính cô đang trong phận ăn nhờ ở đậu, trong tay không có tiền dư, nếu không nhất định sẽ thưởng cho Điệp Nhi một đồng bạc.
***
Điệp Nhi vừa rời đi không lâu, Tiết Chân Chân đã nhẹ nhàng như cơn gió lẻn vào phòng Lâm Sở Vọng, không khách khí ngồi phịch xuống cuối giường cô.
Không cảm thấy mình là khách không mời, Tiết Chân Chân hỏi thẳng: "Người phụ nữ da trắng kia là vợ bé bên ngoài của cậu hả?"
"…" Sở Vọng ngẩng đầu khống chế cảm xúc, "Đúng thế, là người Bồ Đào Nha, đứa bé đó là đứa con riêng của bọn họ."
"Ồ…" Tiết Chân Chân gật đầu như hiểu ra, "Đó là con vợ lẻ, đây là lần đầu tiên chị thấy con vợ lẻ là một đứa trẻ da trắng mắt to mũi cao đấy."
Sở Vọng: "Chuyện này… Hôm nay chúng ta mới đến Hương Cảng không bao lâu, còn chưa ra khỏi cửa nữa mà. Đợi mấy tháng nữa chị lên cấp hai sẽ thấy nhiều lắm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!