Chương 149: Ngoại truyện 7: Vương mãi mùi hương (1)

Trang cuối từ điển vẫn còn mấy chữ, nhìn kỹ thì thấy là một câu: Quân tử dĩ trí mạng toại chí*.

(*Câu này trích trong sách Chu Dịch, có nghĩa là Quân tử lấy việc bỏ mình để thực hiện chí hướng.)

Chữ rất đẹp, bảy con chữ vừa mạnh mẽ vừa mềm mại.

Cô đang định đọc tiếp thì bỗng dưng bụi trên tường rơi xuống như thể có động đất, mơ hồ nghe thấy tiếng phụ nữ la hét, nhưng không phải là giọng của bạn cùng phòng.

Mơ màng mở mắt ra, những chùm sáng mỏng xuyên qua cửa chớp hắt vào phòng, nhưng mặt trời vẫn chưa ló dạng, trời vẫn còn sớm.

Cô muốn ngủ tiếp, nhưng tiếng rên và tiếng khung giường va đập ở phòng bên có xu hướng càng lúc càng bạo, rất gần, cách một bức tường truyền đến, hiệu ứng âm thanh khá "sống động".

Cô nhíu mày. Còn chưa ngủ đủ đã bị đánh thức, lập tức hừ khẽ.

Chưa kịp mở mắt thì một nụ hôn đặt lên mi tâm, lành lạnh.

Bên tai vang lên âm thanh dịu dàng, "Đánh thức em hả?"

Giọng của Tạ Trạch Ích khiến cô cảm thấy không phải vừa tỉnh khỏi giấc mơ, mà trái lại như rơi vào giấc mộng.

Chậm rãi mở mắt ra nhìn anh, nhưng chợt sau lưng lại ngứa ngáy, một bàn tay từ trong chăn vòng qua, nắm chặt thắt lưng của cô rồi ôm lên.

Lúc bị bắt cóc vào lòng anh, cô vẫn nhớ nội dung trên trang giấy đó.

Cô thở dài, "Đáng tiếc quá, suýt nữa là được rồi."

"Mơ thấy gì hả?"

Cô tựa vào người anh, hơi thở quen thuộc và thân nhiệt ấm áp khiến cô cảm thấy cực kỳ yên tâm, không kìm được cọ vào cổ anh, làm anh phải bật cười.

Không phải cô không muốn rời giường, mà là chiếc ôm này quá thoải mái. Thế là dang một tay một chân, coi anh là chiếc gối ôm mà ôm ngủ.

Mọi thứ thật hoàn hảo, ngoại trừ…

Tiếng ván giường va đập và tiếng nữ thở gấp ở phòng bên.

Họ ở căn phòng cuối trong khu nhà tạm thời, một bên là vườn hoa. Giáo sư phòng bên mới vào ngày đầu đã không hợp thủy thổ, lại có bệnh lâu năm nên sau khi từ bệnh viện trở về, ông lập tức bắt tay xây nhà riêng.

Phòng bên cạnh đã bỏ trống từ lâu rồi.

Cô thật sự không ngủ được, gắt gỏng bực dọc, "Chuyển vào từ bao giờ thế?"

"Hôm qua."

"Tinh lực thật là…" Vừa định trách móc hai câu tinh lực dồi dào, nhưng cẩn thận nghĩ kỹ, không ngờ vách tường phòng bên không cách âm, mà trái lại còn giống như loa phóng thanh kiểu hộp. Nghĩ một lúc, cô thấp giọng hỏi, "Chuyển vào lúc nào hôm qua?"

Tạ Trạch Ích mở mắt nhìn cô một hồi, sau đó đứng dậy, "Tối qua."

Cô chột dạ, giọng nhỏ đi, lại hỏi: "Mấy giờ tối qua?"

Tạ Trạch Ích ôm cô vào lòng, từ từ nhắm mắt, nụ cười trên mặt biểu hiện rõ thoải mái hưởng thụ: "6 hay 7 giờ tối gì đó."

Vừa dứt lời, người trong lòng vừa mới kiêu ngạo đó giờ đã ỉu xìu, cuộn tròn trong chăn, trong cổ họng phát ra tiếng than dài đầy ảo não.

"Em cũng không biết cách âm lại tệ như vậy…"

Anh mỉm cười không tiếp lời.

"… Thế chẳng phải là bị người ta nghe thấy hết à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!