Tạ Trạch Ích nghĩ ngợi một lúc lâu, dùng tiếng Quảng lẫn phổ thông chèn thêm tiếng Anh như Trần Vĩ Đình, chậm rãi lựa lời không khác gì học sinh tiểu học viết văn, "… Sớm thôi anh sẽ rời khỏi Hương Cảng, đến một đầu khác ở bên kia Thái Bình Dương, có thể trong vòng một hai năm, sẽ không chóng quay về…"
Sở Vọng như đang làm bài điền từ vào chỗ trống, khó khăn hiểu là, "Anh phải rời khỏi Hương Cảng, đến bên kia Thái Bình Dương, có lẽ sẽ không quay về trong vòng một hai năm."
Cảm thấy cô đã viết xong, Tạ Trạch Ích lại nói: "… Chúng ta của hôm nay, dù là hôn nhân hay tình yêu thì đều không được tự do, chí ít là bây giờ khó có thể tự mình làm chủ. Cho dù tiếp nhận nền giáo dục phương Tây nhiều ít thế nào, gia đình của chúng ta vẫn là gia đình Trung Hoa rất truyền thống…"
Anh ta nói những lời này bằng tiếng Anh. Nể tình chất giọng và phát âm của anh ta khiến người nghe cảm thấy sảng khoái, Lâm Sở Vọng miễn cưỡng coi như quay về hồi còn đi học, vừa nghe vừa viết soạt soạt ra giấy.
"… Hy vọng đợi tới lúc anh quay về, cả hai chúng ta đều là người tự do, nếu như em bằng lòng đợi anh. Đương nhiên, với người như anh thì những lời như "chờ anh" quá mức xa xỉ."
Sở Vọng vội viết ra câu này, nhưng Tạ Trạch Ích đột ngột nói, "Câu này không ổn."
Sở Vọng dừng bút, hỏi, "Thế có muốn em gạch đi viết lại không?"
Tạ Trạch Ích hờ hững đáp, "Nếu đã viết rồi thì thôi."
Sở Vọng nói, "Không sao mà, gạch hai nét thôi, nhìn qua hơi không đẹp cho lắm. Nhưng người càng đẹp thì chữ càng xấu, cho nên theo lý luận này, bức thư này của anh có chắp vá thế nào thì chị em cũng không để ý đâu."
Tạ Trạch Ích cười, "Đây là lý luận của ai thế hả?"
Sở Vọng: "À… Bây giờ thì phải đợi kiểm chứng đã, nhưng có lẽ một trăm năm sau sẽ có người nói ra đó."
Tạ Trạch Ích nói, "Gạch câu vừa nãy đi."
Sở Vọng gật đầu, đầu ngòi bút lại rạch ngang mấy nét trên lưng anh.
Tạ Trạch Ích chợt dùng tiếng phổ thông nói: "Chúc em hạnh phúc —— những khi thấy trăng sáng, anh sẽ cầu cho em bình an hạnh phúc. Nhưng anh cũng có một yêu cầu quá đáng: xin em nhanh chóng quên anh đi."
Sở Vọng thở dài, nghĩ bụng, lời tỏ tình rất được, cho 10 điểm. Còn khốn nạn thì cũng rất khốn nạn, cho 0 điểm. Tổng điểm: không đạt tiêu chuẩn.
Viết xong, Tạ Trạch Ích nói: "Regards, Zoe Tse."
Sở Vọng cắn nắp bút, do dự một lúc, quyết định tự ý thay đổi: "Mãi là thân ái của em: Tạ Trạch Ích."
Cuối cùng cũng điền xong một đoạn tiếng Anh xen tiếng Quảng, Lâm Sở Vọng thở phào một hơi, mở thư ra: "Có muốn đọc lại không?"
Nhưng Tạ Trạch Ích đã lắc đầu, "Không cần."
Sở Vọng gấp thư nhét vào trong túi áo, đi lên trước mấy bước, chợt thấy Tạ Trạch Ích đã quỳ gối xuống bên dưới ban công phòng cô, tựa như một ngọn núi nhỏ sừng sững. Tư thế rất phong nhã, nếu đổi thành người khác thì chưa chắc đã có được khí thế như vậy.
Sở Vọng ngẩn ngơ, bụng nghĩ, người này giở trò gì vậy?
Tạ Trạch Ích nghiêng đầu chỉ vào bả vai, "Lên đây."
Sở Vọng nhìn chiếc áo khoác có giá trị không hề rẻ của anh ta, "á" lên một tiếng.
Tạ Trạch Ích lại tưởng độ cao này hơi cao, thế là ngồi thấp xuống.
Sở Vọng: "…"
Tạ Trạch Ích ngẩng đầu nhìn cô, cười nói, "Đừng sợ."
Sở Vọng tiến thoái lưỡng nan, nuốt nước bọt cái ực, khó khăn đạp lên chân trái anh ta rồi leo lên, ngồi trên bả vai anh ta.
Tạ Trạch Ích nhẹ nhàng đỡ khuỷu tay cô, "Ngồi vững chưa?"
Sở Vọng gật đầu, "Vững rồi."
Chợt Tạ Trạch Ích từ từ nâng cô lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!